Lẩu uyên ương dần sôi ùng ục, mọi người ngồi quây quần bên bàn ăn, nâng ly cụng chén trước.
Liên Dịch Minh ôm mục tiêu ép rượu, thấy Cù Yến Đình nhúng nước lẩu cay đỏ lòm rồi lại còn chấm vào đĩa ớt khô, lập tức do dự hỏi: “Thầy Cù, anh ăn cay mà uống thêm rượu nữa thì có đau dạ dày không?”
Lục Văn cướp lời: “Đương nhiên là đau rồi, anh uống nước ngọt đi.”
Không ngờ Cù Yến Đình chẳng hề để ý, anh nói: “Không sao, rượu vang hay nước ngọt cũng không khác nhau lắm.” Anh nâng ly thủy tinh lên, nói trước: “Cảm ơn cậu đã mang rượu đến, tôi mời cậu một ly.”
Liên Dịch Minh rơi xuống thế bị động, uống rượu xong thì gắp cho Tô Vọng một miếng ba chỉ bò.
Tô Vọng ăn hết, thản nhiên nói: “Thầy Cù, anh bận luôn chân luôn tay rồi, bọn tôi phải mời anh mới đúng.”
Cù Yến Đình uống cạn một cách sảng kɧօáϊ và nói: “Chuyện nhỏ thôi, có cơ hội sẽ nấu cho các cậu ăn tiếp.”
Tô Vọng nói: “Tài nấu nướng của Chuyết Ngôn được lắm, cứ để nó giúp anh.”
Cố Chuyết Ngôn nhận được tín hiệu, đặt đũa xuống nâng ly rượu, biến việc ép rượu trở nên phong độ lịch thiệp: “Thầy Cù, tôi cũng mời anh, nói chuyện với anh rất thoải mái.”
“Cảm ơn.” Cù Yến Đình còn lịch sự hơn, nhưng hành động thì khí phách hơn: “Rượu vang mà một hơi cạn sạch thì buồn cười nhỉ, vậy tôi xin phép, cậu cứ tự nhiên.”
Cố Chuyết Ngôn há hốc mồm, chờ Cù Yến Đình ung dung uống cạn rồi, sao anh có thể mặt dày mà tự nhiên cho được, cũng một hơi cạn sạch theo.
Ba chai rượu vang trêи bàn chẳng mấy đã thấy đáy, Cù Yến Đình khui chai thứ tư, tự mình rót rượu cho mọi người, mỗi lần đến lượt mình thì rót nhiều hơn hẳn, khiến tổ khảo sát không soi được khuyết điểm nào.
Lục Văn và Trang Phàm Tâm yên lặng ngồi xem, cả hai cùng bê bát thịt trong tay, Lục Văn nói: “Chẳng biết ba người họ có ý đồ gì nữa.”
Trang Phàm Tâm nói: “Tôi cũng không hiểu nổi.”
Uống hết chai thứ sáu, mặt mày Tô Vọng tái nhợt, đành tạm dừng để giảm tổn thất, vùi đầu ăn đồ ăn. Cố Chuyết Ngôn cũng dừng lại trước khi toang, chống đầu ngẩn người nhìn nước lẩu trong nồi.
Chỉ còn Liên Dịch Minh đâm lao phải theo lao, hắn mang rượu đến nên hắn phải đi đầu, vì thế lúc này mà chịu thua thì đúng là mất mặt quá. Huống chi hai thằng đểu nào đó còn đá hắn vài lần dưới gầm bàn, ép hắn phải gắng gượng tiếp.
Lần tiếp theo nâng ly, cánh tay hắn đã hơi tê rần, nói: “Thầy Cù… Sau này nếu muốn uống rượu thì cứ đến Sophie tìm tôi.”
Cù Yến Đình chìa tay cụng ly với Liên Dịch Minh, dáng điệu anh đoan trang mà ăn cay nhất và uống ghê nhất, ngửa cổ nuốt hớp rượu đỏ, anh trả lời: “Được, vậy bây giờ uống nữa không?”
Liên Dịch Minh xua xua tay, không quên ra vẻ: “Đến đây thôi, quan trọng là uống nhiều quá không tốt cho cơ thể.”
Cù Yến Đình gật đầu nghe theo để giữ mặt mũi cho đối phương, anh nói: “Sợ uống rượu xong sẽ khó chịu nên tôi đã sẵn pha nước mật ong và nướng bánh ngọt caramel rồi, các cậu ăn một miếng đi.”
Tổ khảo sát ngẫm nghĩ, trước khi Cố Chuyết Ngôn vào nhà bếp, Cù Yến Đình đã chuẩn bị đồ ngọt giúp giải rượu rồi, chứng tỏ anh đã đoán trước họ sẽ bại trận… Liếc mắt nhìn nhau, ba khuôn mặt đều đỏ au.
Trang Phàm Tâm nhỏ giọng nói: “Tôi bẽ mặt chết mất.”
Lục Văn nói: “Đã hiểu tầm quan trọng của việc tìm được người yêu giỏi giang chưa?”
Một nồi lẩu ăn trong vòng hai tiếng rưỡi, sau khi ăn xong, Lục Văn dời địa điểm ra phòng khách xem phim, Cù Yến Đình và Trang Phàm Tâm cắm hoa tỉa lá trêи bàn uống nước.
Ba người còn lại vẫn ngồi bên bàn ăn, sau khi uống cạn cốc nước mật ong, Cố Chuyết Ngôn đã tỉnh táo hơn, anh nói: “Lần sau tìm hiểu kĩ rồi hẵng hành động, tao không chịu nổi sự low này đâu.”
“Khinh địch quá.” Liên Dịch Minh nói: “Nhưng ngộ là cái bánh ngọt này ăn cũng ngon phết.”
Tô Vọng vuốt mặt: “Giữ vững tinh thần, bàn nhậu thua thì chúng ta gỡ gạc trêи chiếu bạc.”
Cố Chuyết Ngôn lập kế hoạch: “Theo tao thấy, thầy Cù ăn mềm không ăn cứng, cứ tỏ ra yếu thế thua hai ván trước, để anh ấy buông lỏng cảnh giác rồi phản kϊƈɦ khiến anh ấy không kịp trở tay.”
“Đồng ý.” Liên Dịch Minh nói: “Xác định giới hạn đi, thua bao nhiêu thì dừng, đừng để thầy Cù xấu hổ quá.”
Tô Vọng suy xét: “10.000 tệ thôi.”
[1] 10.000 tệ = 355.000.000đMột phút sau, tổ khảo sát đã tỉnh rượu, rủ rê mọi người chơi mạt chược, kê một chiếc bàn vuông con con dùng để uống trà trong phòng khách, đổ hộp mạt chược ra.
Bình thường Cù Yến Đình không có cơ hội chơi, lần trước chơi dưới giàn nho chưa được thỏa thích, vì thế chủ động nhập cuộc, nói: “Tôi chơi thay Lục Văn.”
Cố Chuyết Ngôn nói: “Vậy thì tốt quá.”
Liên Dịch Minh nói: “Trình độ của Lục Văn chỉ hợp nghịch bùn thôi.”
Tô Vọng nói: “Chúng tôi muốn đạp nó ra chuồng gà từ lâu rồi.”
Âm thanh xào bài vang lên rào rào, Cù Yến Đình xắn ống tay áo len lên đến khi lộ hết cẳng tay mới dừng, bắt đầu xoa những quân bài xanh biếc. Ngón tay quanh năm gõ chữ cực kỳ linh hoạt, xếp bài ổn thỏa rồi, anh làm nhà cái đổ xúc sắc.
Ví của mọi người đặt trêи góc bàn, đánh bài, tính điểm, trêи bàn vang lên từng tiếng lạch cạch.
Ba ván trôi qua, Cù Yến Đình thua liên tục, ví tiền xẹp đi trông thấy. Tô Vọng, Cố Chuyết Minh và Liên Dịch Minh rơi vào trầm tư, dưới tình hướng họ giả vờ yếu kém mà Cù Yến Đình vẫn thua thì chứng tỏ kĩ năng chơi bài rất xứng với Lục Văn.
Trêи ghế sô pha, Lục Văn và Trang Phàm Tâm đang gặm hạt dưa, đồng thời chú ý tình hình bài bạc. Lục Văn đề nghị: “Có muốn cá xem ai trong số họ ăn được nhiều nhất không?”
Trang Phàm Tâm nói: “Tôi cá Tô Vọng, Cố Chuyết Ngôn bảo cậu ấy giỏi nhất.”
“Tôi cá thầy Cù.” Lục Văn cắn hạt dưa tanh tách tanh tách: “Cá bao nhiêu?”
Trang Phàm Tâm tốt bụng khuyên hắn: “Đừng chọn theo cảm tính, hiện tại thầy Cù còn chưa thắng được lần nào kìa.”
Vừa dứt lời, Cù Yến Đình rốt cuộc ù một lần, anh thường không thích nói chuyện trêи bàn chơi bài, chỉ cười cười, cong ngón tay gõ gõ góc bàn. Ba người kia trả tiền, không để bụng lắm.
Lục Văn nói: “Thấy sao?”
“Mới thắng mỗi ván.” Trang Phàm Tâm bắt đầu ăn hạnh nhân: “Xem xem có thắng được nữa hay không.”
Một lát sau, Cù Yến Đình đẩy bài, thuần một màu đẹp đẽ.
Lục Văn nói: “Mợ nó, miệng cậu từng khai quang à?”
Trang Phàm Tâm trợn mắt: “Ván sau họ sẽ không thua tiếp đấy chứ, làm chuyện gì vẻ vang tí được không?”
Một chọi ba, Cù Yến Đình thậm chí chả thèm cười khi thắng tiền mà chỉ mím môi, đốt ngón tay gõ đến mức ửng hồng, anh đã thu lại hết tiền thua trong những ván trước.
Thỉnh thoảng ngẩng đầu, anh đưa mắt liếc Lục Văn.
“Thầy Cù còn biết liếc mắt đưa tình với tôi kìa.” Lục Văn sung sướиɠ nói: “Sao Cố Chuyết Ngôn không thèm nhìn cậu thế?”
Trang Phàm Tâm nói: “Anh ta làm gì còn mặt mũi nhìn tôi nữa, tiền anh ta đang cầm là lì xì bố tôi cho đấy.”
Trêи chiếu bạc không ai nói năng gì, tổ khảo sát bị tẩn cho choáng váng, Tô Vọng xốc dậy tinh thần, mặc kệ Liên Dịch Minh và Cố Chuyết Ngôn, tập trung so tài với Cù Yên Đình.
Lục Văn bình chân như vại: “Đệt, Tô Vọng bắt đầu phản công rồi.”
Trang Phàm Tâm: “Rốt cuộc chúng ta cá bao nhiêu?”
Lục Văn nói: “Họ thắng được bao nhiêu thì cá bấy nhiêu, chuyển tiền wechat.”
Trang Phàm Tâm gặm hạt dưa đầy hâm mộ: “Quào, thầy Cù lại thắng nữa kìa.”
Lục Văn đột nhiên nảy ra một suy nghĩ, hắn nói: “Tụi nó toàn bày trò vớ vẩn thôi, Phàm Tâm, cậu thấy thầy Cù thế nào? Dù gì cậu và thầy Cù cũng giống nhau mà.”
“Chúng tôi giống nhau?” Trang Phàm Tâm không hiểu: “Tôi đâu có tàn bạo thế.”
Lục Văn nhỏ giọng nói: “Trong giới gay thì hai người, ờm, nói sao nhỉ… Tôi và Cố Chuyết Ngôn giống nhau, nên cậu và thầy Cù cũng giống nhau, hiểu không?”
Trang Phàm Tâm vặn lại: “Nếu vậy thì tại sao hai người họ lại đánh bài với nhau, còn tôi với cậu thì ngồi đây tám chuyện?”
Lục Văn nghẹn họng, kinh ngạc xen lẫn ngỡ ngàng.
Bấy giờ, tiếng đẩy bài lại vang lên, Cù Yến Đình gom đống tiền rải rác ở góc bàn vào và đếm, rồi nói: “Tám nghìn tám, con số may mắn, hay chơi tới đây thôi nhé.”
Trong lòng mọi người hiểu cả, chưa đến 10.000 đã dừng vì sợ họ xấu hổ quá.
Lần đầu tiên Tô Vọng thua trêи chiếu bạc, hắn hỏi: “Thầy Cù, ban đầu anh cố ý thua à?”
Cù Yến Đình nói như kể chuyện: “Cha mẹ tôi mất sớm, dạo ấy tôi phải làm đủ mọi công việc để kiếm tiền nuôi sống em trai. Hồi đó sống ở Tứ Xuyên, tôi thường chơi mạt chược với hàng xóm để giải quyết vấn đề cơm nước hay sách vở. Tôi từng thực hành kế sách thua trước thắng sau vô số lần, dù đối mặt với bà lão chậm chạp thì cũng có thể thua một cách rất tự nhiên.”
Trêи bàn tức thì im bặt, suy nghĩ của ba người dừng lại ở nửa câu đầu.
Cù Yến Đình đứng dậy, nói: “Tôi đi gọt hoa quả.”
Lục Văn đuổi theo, nhìn thấy Cù Yến Đình đứng bên cửa sổ sát đất trong hành lang hứng sáng, khoanh tay cúi đầu, nom có vẻ mệt mỏi. Hắn bước đến bên Cù Yến Đình, đặt đầu anh lên vai mình.
Cù Yến Đình tiện đà ôm eo Lục Văn, hỏi: “Cách xử sự hôm nay của anh có ổn không nào?”
“Ổn.” Lục Văn nói: “Thật ra anh không cần phải thể hiện xuất sắc như vậy.”
Cù Yến Đình nói: “Anh biết bạn em đang thử anh.”
Nhưng anh không để bụng và căng thẳng như những tưởng, thậm chí anh đã thả lỏng hoàn toàn từ lúc nào chẳng hay.
Có lẽ là vào lúc Cố Chuyết Ngôn thái thịt bò giúp anh, nói Lục Văn thật sự thích anh; có lẽ là lúc Liên Dịch Minh ăn hết bánh ngọt, để lại lời nhắn trêи khăn giấy kê dưới đáy đĩa – “Thầy Cù, anh cũng uống nhiều rồi nên nước mật ong để dành lại cho anh”; hoặc có lẽ là, sau khi anh thua liên tiếp vài ván, Tô Vọng để lộ ánh mắt thương xót, không dằn lòng được cho anh ăn vài quân bài.
Cả Trang Phàm Tâm nữa, Cù Yến Đình thật sự rất thích những bông hoa cậu tặng và tấm thiệp đặt giữa những đóa hoa – “Chúc các anh hạnh phúc”.
Đột nhiên, vài tiếng ho khẽ vang lên.
Lục Văn và Cù Yến Đình buông nhau ra, cách đó vài bước, mọi người xúm lại như xem trò vui. Trang Phàm Tâm nói: “Thầy Cù, đừng gọt hoa quả nữa, đợi lát nữa ăn pudding luôn.”
Cù Yến Đình cười đáp: “Được.”
Cố Chuyết Ngôn nói: “Lục Văn giao cho anh đấy, phải đánh thì đánh, phải mắng thì mắng, không cần nhẫn nhịn.”
Cù Yến Đình gật gật đầu: “Vậy tôi làm thật đấy.”
Liên Dịch Minh nói: “Cũng không cần chiều mấy đứa bọn tôi quá đâu.”
Cù Yến Đình nói: “Thế các cậu dọn bàn mạt chược nhé.”
Tô Vọng nghiêng người dựa vào tường, dẫu thua sạch tiền mặt vẫn phóng khoáng như trước: “Lần đầu tiên tôi thua thảm thế đấy, cảm giác lạ lẫm lắm, tám nghìn tám coi như là tiền mừng đi.”
Lục Văn hỏi: “Mừng tân gia à?”
“Mừng tân gia thì chả lãng mạn tí nào cả.” Tô Vọng đáp: “Mừng hai người đã về bên nhau.”
Đứng dưới ánh mặt trời, Cù Yến Đình hơi choáng váng, chắc tại men say mà anh bỗng ôm lấy Lục Văn ngay trước mặt mọi người, anh nhắm mắt lại, xác định rằng khung cảnh đẹp đẽ nhường này chẳng phải một giấc mơ.
Chưa đầy ba giây, giọng nói của Lục Văn đã đánh thức anh: “Trang Phàm Tâm, cậu vẫn chưa chuyển khoản đâu đấy!”
…
Preview chương 66:
Hắn mặt dày nài nỉ, gọi thầy Cù, gọi anh trai, rồi hôn vành tai Cù Yến Đình gọi tên anh.
“Em xin lỗi, lần sau em sẽ cẩn thận hơn.”
“Súc sinh.”