Thanh vương trầm mặc một hồi mới đáp: “Tất nhiên là có.”
“Là thân nhân, bằng hữu, hay là người yêu?”
“Có gì khác nhau hay sao?”
Hạ Liên Phòng mỉm cười, đáp lời: “Thần nữ cũng có, chỉ là thần nữ không giống vương gia địa vị tôn quý, quyền khuynh triều dã như vậy, cho nên nếu muốn bảo hộ người trong lòng thì nhất định phải yên phận sống tạm. Nhưng xin vương gia yên tâm, thần nữ cũng không phải là thế vật, cũng hiểu được đạo lý đạo cao thì an, quyền cao thì nguy*. Cho nên vương gia không cần phải lo lắng thần nữ sẽ gây ra nguy hại gì cho Thái Hậu hoặc là Hoàng Thượng đâu, huống chi, thần nữ chẳng qua chỉ là một tiểu nữ tử lấy đâu ra bản lĩnh lớn như vậy chứ?” Nàng rất rõ ràng nam nhân ngồi đối diện này nhìn như bình hòa nhưng có bao nhiêu nguy hiểm, hắn có thể liếc mắt liền nhìn thấu ngụy trang của nàng cho nên ở trước mặt hắn nàng đương nhiên không thể nói dối, bằng không sẽ chỉ khiến hắn phản cảm. (đạo cao thì an, quyền cao thì nguy*: Đây là câu danh ngôn triết lý được người đời ngợi ca là tràn ngập trí tuệ. Nguyên văn của câu ấy là: “Đạo cao dịch an, thế cao ích nguy. Cư hách hách chi thế, thất thân thả hữu nhật hĩ”. Ý tứ là: Người có đạo đức càng cao thượng thì càng biết suy nghĩ cho người khác. Người như vậy sẽ càng về hậu vận càng được bình an. Trái lại, người quyền thế càng cao thì càng dễ lạm dụng quyền lực. Họ dùng quyền lực để mưu cầu cho cá nhân mình, người như vậy sẽ càng về hậu vận càng gặp nguy hiểm.)
Nàng muốn bảo hộ đệ muội, không cho bi kịch kiếp trước tái diễn, cũng hy vọng có thể ngăn cơn sóng dữ, một lần nữa sửa lại vận mệnh Phủ Tĩnh quốc công, nàng không muốn phải nhìn thấy ngoại tổ mẫu lão lệ tung hoành, càng không muốn phải nhìn thấy đại cữu phụ người đầu bạc tiễn người đầu xanh, bốn vị biểu ca thì mất ba vị nữa. Còn những thế lực tiểu nhân kia lại đứng ở đỉnh cao quyền lực dương dương đắc ý cười nhạo bốn phía.
Con ngươi đen như điện của Thanh vương nhìn chằm chằm nàng, Hạ Liên Phòng không chút nhát gan nhìn lại, đến tận khi khóe môi Thanh vương cong lên cười nói: “Bản vương còn muốn ở kinh thành một khoảng thời gian nữa, vậy hãy để bản vương xem thử, ngươi dùng loại thủ đoạn nào để bảo hộ người chí thân trong lòng ngươi.”
Ngụ ý là… sẽ không đối địch với nàng? Tuy rằng Thanh vương không nói thẳng, nhưng Hạ Liên Phòng lại nghe ra được ý tứ này. Nàng không xa cầu có thể được đại nhân vật như Thanh vương giúp đỡ, nàng chỉ mong đối phương không cần đối nghịch với mình thì đã là chuyện tốt thắp hương khấn phật mới có rồi. “Đa tạ vương gia, vừa nãy thần nữ đi vội nên thất lạc đệ muội, giờ muốn trở về tìm bọn họ, kính xin vương gia ân chuẩn thần nữ rời đi.”
Thanh vương gật đầu, Hạ Liên Phòng liền cũi người chào rồi xoay người rời đi, hoàn toàn không biết sau lưng có ánh mắt thâm thúy xa xăm vẫn nhìn chăm chú vào nàng, đến tận khi bóng lưng nàng biến mất tại cuối đường mòn.
Kỳ thật Hạ Liên Phòng nói dối, bởi vì lúc trước nàng dã dặn đệ muội chơi đủ liền tự mình trở về. Sở dĩ nói dối Thanh vương chỉ là bởi vì ở chung với hắn làm cho nàng cảm thấy có chút thở không nổi. Hạ Liên Phòng phi thường không quen đem suy nghĩ trong nội tâm mình nói cho một người khác nghe, chẳng sợ đối phương quyền thế ngập trời, một cái không hài lòng có thể lấy đi mạng nhỏ của nàng. Một ván cờ trong lương đình vừa nãy, nàng đem tình huống của mình nói ra không ít, nhưng nàng lại hoàn toàn không biết gì cả về Thanh vương, loại cảm giác vô lực cùng hèn mọn khi đối mặt với thượng vị giả này khiến Hạ Liên Phòng cảm nhận được áp lực cùng uy hiếp. So sánh với Thanh vương, Kỳ Hoài Húc cùng Kỳ Ngọc Hà quả thực chính là trình độ trẻ con căn bản không có gì đáng e ngại!
Nếu Thanh vương hứa hẹn sẽ không là địch với mình, vậy thì nàng cũng không cần phải lo lắng sẽ chọc giận đối phương, thế nhân ai chẳng biết một lời nói của Thanh vương điện hạ đáng giá ngàn vàng, nói là làm?
Đợi đến khi Hạ Liên Phòng trở lại bên cạnh Hạ Mạt Hồi Hạ Lan Tiềm thì hội thơ cũng đã gần đến hồi kết, chỉ nghe Hạ Lan Tiềm hưng phấn kể lại những chuyện vừa phát sinh cho nàng, còn không ngừng tiếc hận sao hiện tại nàng mới trở về. Đại biểu ca đề ra một câu “Rảnh rỗi muốn cùng thần an ngày, đến chết không có ngủ đủ khi” khiến Hoàng Đế cười ha ha, xưng đây là câu hay nhất hội thi hôm nay. Mà nhị biểu ca thì viết ra một câu tuyệt diệu: “Cố uyển hoa không yên khóa liễu, xuân sầu chưa tỉnh là hòe ấm”, được Hoàng Thượng khen không dứt miệng, nói Lam gia đều là hiền nhân, sau này nhất định là rường cột nước nhà.
Hội hoa xuân Nguyên Tiêu hôm nay có thể nói là Hạ gia cũng Lam gia nổi bật nhất.
Hạ Liên Phòng nhớ tới kiếp trước, bởi vì Hạ Hồng Trang Hạ Lục Ý đến đây, các biểu ca không muốn có liên quan gì đến cái gọi là “Biểu muội” vì thế dứt khoát đều cáo bệnh không thể đến, ngược lại cho Hạ Hồng Trang Hạ Lục Ý cơ hội tốt để đứng đầu ngọn gió. Nhưng bây giờ thì không giống vậy nữa, nàng cùng Hồi nhi Tiềm Nhi đều thân mình khoẻ mạnh, hai người kia căn bản ngay cả tư cách vào hoàng cung cũng không có.
Có lẽ, cả đời này đều sẽ không có .
Sau khi Hội thơ kết thúc Hạ Liên Phòng lại được gọi tới bên người Thái Hậu, Hoàng Đế có chính sự cần xử lý nên đã rời đi trước, mà Hoàng Đế cùng Thanh vương đều không ở đây, Hoàng Hậu cùng Triệu Khê Nhược tất nhiên cũng không nguyện ý chờ tiếp. Sau khi hai người này đi, không khí cuối cùng cũng thoải mái hơn hẳn, đám tiểu thư công tử cũng đều sôi nổi trò chuyện đến gần nhau, nên biết mặc dân phong Đại Tụng phóng khoáng, nhưng cơ hội quang minh chính đại nói chuyện cùng các tiểu thư thế gia như vậy thì không nhiều, trường hợp này ai mà không muốn nắm chắc.
Hạ Liên Phòng cùng Hạ Mạt Hồi tất nhiên là điểm nóng lớn nhất. Đáng tiếc Hạ Liên Phòng tại bên cạnh Thái Hậu, bọn họ không dám tiến lên, còn Hạ Mạt Hồi thì bị Lam gia tứ kiệt vây quanh ở trung tâm, phàm là có người muốn tiến lên liền sẽ bị bốn đầu sư tử trừng trở về, cho nên nhất thời chung quanh Hạ Mạt Hồi lại chừa ra một khối đất trống thật lớn.
Thái Hậu lôi kéo tay Hạ Liên Phòng, trên căn bản hỏi hết một loạt ngày sinh tháng đẻ, ăn, mặc ở, đi lại của nàng, Hạ Liên Phòng cũng không khác gì người thường, Thái Hậu hỏi cái gì liền nói cái đó, nói năng tao nhã có độ lại biết tiến thoái, còn rất hoạt bát linh hoạt, Thái Hậu thích nàng thích ghê gớm, nói thẳng muốn cùng Hạ Lịch thương lượng một chút, để Hạ Liên Phòng vào ở trong cung làm bạn với mình.
Hạ Liên Phòng lại nói, tổ mẫu tuổi già đệ muội tuổi nhỏ, nếu mình không ở trong phủ thì sợ không có ai chăm sóc họ. Thái Hậu kỳ quái hỏi, không phải còn có cái Thượng Quan thị thanh danh hiền hậu sao?
… Ngay cả Thái Hậu đều nghe nói qua tên tuổi của Thượng Quan thị, có thể thấy người này duy trì mặt ngoài công phu giỏi đến cỡ nào.
Mia: Chờ mọi người cổ vũ mà khó qua đi!