– Đại tỷ!
Thiên Tầm Xà vương điên cuồng vung xà vương kiếm, kinh sợ hét to! Điên cuồng lao về phía bên này…
Quân Chiến Thiên cùng Quân Vô Ý toàn lực ra tay, trường kiếm to lớn hoàn toàn tả xung hữu đột, bạt mạng mà đánh. Nhưng thực lực bọn họ so với địch nhân còn kém xa, nếu không phải Ưng Bác Không cùng Phong Quyển Vân liều mạng bảo vệ và nếu như binh khí trong tay họ không phải thuộc loại phi phàm thì chỉ sợ đã sớm bị thua, bị bắt! Nhưng dù là như thế là như thế, cũng đã hoàn toàn ở thế hạ phong, bại chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Nếu không phải hai người Quân gia kia có quan hệ với thần đan, chỉ sợ cao thủ Tam Đại Thánh Địa đã đem bốn người này hoàn toàn tiêu diệt! Hiện tại chỉ là vì cố gắng không tổn thương nặng bọn hắn, dù sao cần trong miệng bọn hắn lấy ra tin tức trọng yếu mà thôi! Bởi vì mỗi người cũng biết, trước mắt mấy Thú Vương Thiên Phạt, nhất là thú hoàng Thiên Phạt Mai Tôn Giả chỉ có thể đánh chết mà tuyệt đối không có hi vọng bắt sống! Một khi tất cả chết hết thì hi vọng tin tức về thần đan cũng chỉ có thể lấy từ hai người Quân gia này!
Bang bang hai tiếng, Quân Chiến Thiên lảo đảo lui về phía sau, khóe miệng tràn đầy máu. Trường kiếm Quân Vô Ý sắc bén nhưng cũng là nhưng cũng là vụng về vung tả hữu, rốt cuộc chặt đứt được binh khí của ba gã địch nhân, đánh một kiếm vào eo
đeo kiếm của một người nhưng cũng bị một chưởng mạnh đánh vào bụng, quay cuồng quăng ra ngoài, rơi xuống đất lảo đảo mới đứng vững, sắc mặt đã là một mảnh xám trắng, không còn chút chiến lực, nhưng Quân tam gia hai mắt vẫn mở to căm hờn, không chút khuất phục!
Trong mắt Quân gia hoàn toàn cũng không có gì không thể khôi phục, chỉ cần Quân gia còn có một huyết mạch tồn tại ở trên đời, Quân Chiến Thiên cùng Quân Vô Ý hoàn toàn không có hoàn toàn không có e ngại. Nam nhi sống trên đời sao còn sợ đến chuyện sinh tử!
-Lão Đại!
Hùng Khai Sơn cùng Hồ Liệt Địa trừng trừng hai mắt, không để ý tới những chưởng lực đang đánh lên thân mình, cùng nhau lao về một hướng, điên cuồng bất chấp tất cả lao về phía Mai Tuyết Yên.
– Trở về!
Mai Tuyết Yên sắc mặt bình tĩnh lớn tiếng hạ lệnh!
Mà đúng lúc này, bốn phương tám hướng đồng thời công kích tới! Mai Tuyết Yên cười lớn một tiếng, áo trắng tung bay, liền không để ý sinh tử xông lên phía trước!
Ngay cả chết, trước hết cũng muốn giết chết Dư Nhất Bán! Kẻ này chính là kẻ nhiều năm trước cho mình một kích nặng nhất, nay lại hết sức vũ nhục mình và hắn…! Giết! Nhất định phải giết loại súc sinh đê tiện này!
Bốn phía, Hải Trầm Phong cùng Tống Thương gào thét, cùng Bách Lý Lạc Vân ba người dẫn dắt “Tàn Thiên Phệ Hồn” đồng loạt xông lên! Giờ phút này cuộc chiến đã đã đến thời khắc cuối cùng, Nếu phải chết, trước sau gì cũng phải chết! Ba trăm huyền thú nỏ đồng loạt phóng mưa tên! Theo tiếng hô, những đại hán của “Tàn Thiên Phệ Hồn” như sóng dữ xông lên! Đồng thời quản gia Lão Bàng dẫn cao thủ hộ vệ Quân gia cũng theo một bên khác vọt ra. Đối mặt cao thủ Chí Tôn, đối mặt cường giả chí tôn cao cao tại thượng thì những người này căn bản là đi tìm chết! Trên thực tế, bất cứ ai trong số những người này cũng biết được kết cục này! Cũng đều biết xông lên là chịu chết, nhưng trải qua thời gian dài trải qua thời gian dài chịu đại ân Quân gia, vả lại trái tim cũng không cho phép bọn hắn trốn tránh ở phía sau! Chết thì chết! Mọi người chết cùng một chỗ!
Trong giữa đám người đó, một thân ảnh khôi ngô rõ ràng xông lên phía trước nhanh nhất, đầu tấm bạc, bạo rống như hổ báo, cất bước tung bay!
Quân Chiến Thiên, lão phu đến đồng sanh cộng tử với ngươi! Vị này đúng là Độc Cô Tung Hoành! Vị lão gia tử này đang ở nhà Quân gia chữa bệnh, thân thể đã tốt hơn nhiều lắm. Nếu là kẻ khác thì thấy trận hạo kiếp này tránh còn không kịp, còn lão lại mau chóng xông đến! Hai vị lão gia tử là cộng sự cả đời, ân oán dây dưa sáu mươi năm, nhưng ở thời khắc nguy cấp nhất Độc Cô Tung Hoành lựa chọn không chút do dự!
Sống chết cùng nhau, đồng sanh cộng tử! Nếu bỏ Quân Chiến Thiên mà đi, cả đời Độc Cô Tung Hoành sẽ cảm thấy một sự thất bạ! Cả đời sẽ không có sự vui vẻ! Lâm trận mà chạy không phải Độc Cô Tung Hoành ta! Cho nên Độc Cô lão gia tử đầu tàu gương mẫu lao ra!
Gần ngàn người này như ong vỡ tổ xông lên, hai mắt bừng lửa quên mình đánh tới, đối mặt với cao thủ gấp hơn mình hàng ngàn hàng vạn lần cũng không hề e sợ, không hề do dự xung phong tự sát! Trên mặt mỗi người đều là khí phách hào hùng trong tuyệt vọng, đều vô cùng thê lương, anh hùng và bi hùng! Chỉ nguyện đem một thân máu huyết để địch nhân cắm kiếm vào dũng mãnh tiến ra! Dải lụa hồng dưới chân họ chính là một mảng đất nhộm bằng máu! Lúc này đây xung phong cũng không phải bảo vệ quốc gia, cũng không phải vì cứu người nguy cấp thậm chí mặc cho mục đích là gì? Có lẽ cũng không có mục đích gì, duy nhất có lẽ là đi chịu chết, chết thì chết! Hành động vậy có lẽ là của những cái đầu nóng, của những xúc động, nhưng nhiệt huyết cuồng dâng ai còn nghĩ nhiều được? Quân gia có nhiều người hi sinh vì mình như vậy, phát cuồng không sợ chết xông lên như vậy! Đủ thấy mọi người đối với Quân gia như thế nào!
Ngay cả kẻ hâm (nóng đầu) cùng kẻ nông nổi nhất thời xúc động cũng là những kẻ hâm và nông nổi đáng quý! Không quan hệ sinh tử, không quan hệ vinh nhục chỉ còn lại trung thành mà thôi! Kẻ sỹ chết vì tri kỷ! Những lời này tại đây lại là một minh chứng nữa, một minh chứng tốt nhất!
Trường hợp lừng lẫy như vậy thậm chí khiến Tam Đại Thánh Địa có nhiều cao thủ Chí Tôn như vậy cũng có chút tim đập mạnh loạn nhịp! Quân gia rốt cuộc có ma lực gì mà nhiều người cam tâm chịu chết như vậy?
Vô oán vô hối?(chết không oán, không hối hận)
Chí tử dứt khoát (dứt khoát xông lên tìm chết)?
Bọn hắn càng không biết tối nay sự việc xảy ra nhanh vậy, cho nên nhân lực Quân gia hơi ít, nếu quả thực có thời gian, thậm chí không cần nhiều, chỉ cần một ngày, số người khẳng khái xông lên ít nhất còn có thể nhiều gấp trăm lần! Những người giống nhau đem thân thể đón băng đao trường kiếm của bọn hắn!
Nhưng những điều này đã không còn quan trọng, bởi vì tuy những người này coi thường cái chết nhưng thực lực bản thân quá yếu ớt! Mạnh nhất cũng chỉ là Thiên huyền, lấy thực lực như vậy hướng đến phòng tuyến của Chí Tôn không ngờ cũng chỉ là phù du, châu chấu đá xe! Tự tìm đường chết! Các ngươi đã cùng nhau muốn chết, chúng ta đây sẽ thành toàn cho tất cả!
(DG: tặng bọn chí tôn một câu: Nực cười châu chấu đá xe. Tởng đâu chấu nát ai dè xe nghiêng)… to be continued.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành