“…”
Tô Ngọc Hoa lúc bình thường luôn ưa thích ngắm nhìn Hắc Lân thành bình yên sinh hoạt cảnh tượng như thế này…nhưng hiện tại tâm trí của nàng lại có chút thần du ngoại vật.
Tay ngọc nhẹ nhàng sờ lấy phía trên khuôn mặt mình tinh xảo Hắc Lân mặt nạ, nàng khóe miệng không tự chủ hiện lên nụ cười thản nhiên, bên trong đôi mắt mỹ lệ khó mà che giấu tung tăng chi ý.
Đây là lễ vật mà nam nhân hoa tâm kia chính tay tặng cho nàng.
Mà đây cũng là lần đầu tiên nàng được cùng hắn nói chuyện riêng với nhau, được hắn chủ động quan tâm cùng dặn dò lấy.
Nàng không biết tại vì sao…nhưng chỉ cần được nhìn thấy nụ cười ôn nhu của hắn lộ ra đối với chính mình, nàng liền không ức chế được cảm xúc tung tăng tại trong lòng nảy sinh.
Rõ ràng là nàng không hề thích việc hắn có nhiều nữ nhân ở bên cạnh như vậy.
Nhưng nàng lúc nào cũng muốn được nhìn thấy hắn một mắt…cho dù là yên lặng không nói lời nào, điều này cũng làm cho nàng vui vẻ trong lòng cả một ngày.
Tùy ý để cho tâm hồn mơ mộng của thiếu nữ tung bay.
Tô Ngọc Hoa trong bất tri bất giác lại nhớ đến Nham Kiều ánh mắt…nhớ đến cái kia uy nghiêm cùng lạnh lùng, nhưng lại quá mức ôn nhu thân ảnh.
Thật muốn quay về phủ thành chủ bên trong…để được im lặng ngắm nhìn lấy hắn nha!
“…”
Bên cạnh.
Lý Tuệ cùng Uyển Tình đều phát hiện Tô Ngọc Hoa, lộ ra rất khác so với bình thường biểu hiện.
Nhất là khi thấy được nàng ở nơi đó thất thần vuốt ve Hắc Lân mặt nạ…hai người đều hiểu ý mà nhìn nhau một chút.
Các nàng ba người hằng ngày đều cùng nhau làm nhiệm vụ, đương nhiên cũng biết đến một chút đối phương suy nghĩ trong lòng.
Nói tóm lại…cả ba nàng đều là thiếu nữ mỹ lệ hiếm có trên đời, nhưng bên trong âm thầm lại có mưu đồ làm loạn đối với thành chủ đại nhân của mình nha.
Hơn nữa…còn là có được chính cung nương nương ngầm đồng ý cái loại kia!
“Khục…Ngọc Hoa tỷ, ngươi hiện tại nghĩ đến thành chủ đại nhân cũng không có tác dụng bao nhiêu!”
“Tốt nhất nên đợi đến lúc bữa tối, khi đó lại nhìn hắn thật nhiều cũng không có muộn rồi!”
Uyển Tình trong mắt mang theo một chút ý cười, dùng giọng nói mềm mại trêu ghẹo lấy cái này ít nói tỷ tỷ một dạng khuê mật.
Nghe nàng đột ngột lên tiếng trêu ghẹo lấy mình, Tô Ngọc Hoa cũng lập tức lấy lại tinh thần.
Khuôn mặt bên dưới mặt nạ của nàng, vậy mà hiếm có đỏ lên cùng xuất hiện ngượng ngùng.
Nhưng nàng thanh âm lại lộ ra thanh lãnh như thường, ánh mắt hơi liếc nhìn Uyển Tình mà nói:
“Đừng có nói bậy…ta không phải là ngươi cái kia không biết xâu hổ liên tục quấn lấy thành chủ!”
Nghe vậy, Uyển Tình lập tức bĩu môi nói thầm “Ai cũng nhìn ra Ngọc Hoa tỷ ý tứ nha…còn ở đó che che giấu giấu!”
“Ngay cả cơ thể của mình đều vô ý để thành chủ đại nhân ngắm nhìn không còn sót lại một nơi nào…đến hiện tại tỷ còn ngại ngùng cái gì chứ, chỉ còn kém không có bị thành chủ đại nhân cho bắt đi thôi?!”
Tô Ngọc Hoa nghe vậy thân thể lập tức hơi cứng đờ tại đó.
Khuôn mặt mỹ lệ không biết làm sao mà giả vờ như không nghe thấy…tiếp đó vô ý thức mà đưa mắt nhìn về bên ngoài rộng lớn bình nguyên.
Nhớ đến giây phút ngượng ngùng cùng yêu mị kia…nàng một trái tim non nớt hiện tại lại nhảy lên liên hồi.
Cho đến hiện tại…nàng còn không rõ vì sao mình lại lớn gan đến như vậy!
“…”
Lý Tuệ nghe Uyển Tình nói thẳng thừng như vậy, ánh mắt cũng mang theo quái dị cùng buồn cười nhìn xem Tô Ngọc Hoa.
Cũng chỉ có Uyển Tình còn hơi ngây thơ mới có thể tin chuyện khi đó là nữ nhân này vô ý, từ đó mới để cho thành chủ đại nhân thấy được nàng trần như nhộng cơ thể mê người đi.
Nhưng tại các nàng trong mắt…kia làm sao không phải là Tô Ngọc Hoa thông minh mà sớm ra tay một bước đâu?
Lấy thành chủ đại nhân tính cách chiếm hữu mạnh mẽ như vậy…lại đi qua chuyện vô tình kia, hắn làm sao lại từ bỏ Tô Ngọc Hoa cho được.
Nói một cách khác…nữ nhân này tuy đến sau nàng cùng Uyển Tình, nhưng lại cả gan đặt chân trước một bước đối với thành chủ đại nhân đâu.
“Theo như Vương Lâm tỷ các nàng cẩn thận tính toán…qua hai ngày sau, chúng ta sẽ bắt đầu tại Thanh Thủy Hà bờ sông dựng lên các tháp cung!”
Lý Tuệ nhìn ra được Tô Ngọc Hoa đang rất ngượng ngùng, cho nên chủ động nói sang một chuyện khác.
Nghe đến chuyện nghiêm túc, Uyển Tình cùng Tô Ngọc Hoa cũng lập tức thay đổi thần sắc, ánh mắt tập trung nhìn về phía đông nơi đó.
Cái kia rộng lớn cùng kéo dài dường như vô tận Thanh Thủy Hà.