Rốt cục, một tháng kỳ hạn đi qua, mọi người bị truyền ra Trung châu xã tắc đồ, đi vào trong hoàng cung.
– Ách, nhiều người như vậy, giống như ánh mắt đều có chút bất thiện a…
Thiệu Thiên Nhai dò xét mọi nơi, thầm nói.
Giang Nam hướng bốn phía nhìn quét, chỉ thấy không chỉ là bọn người Hoang Cảnh Thiếu Tôn xem bọn hắn ánh mắt bất thiện, mặc dù là cả triều văn võ bá quan của Trung châu Hoàng thành, ánh mắt nhìn về phía bọn hắn cũng tràn đầy ác ý.
Cái này cũng khó trách, bọn người Giang Nam dẫn xuất sự tình quá lớn, bổn ý của Hắc Bạch nhị sứ, là tuyển ra trăm vị cường giả tiến vào Vọng Tiên Đài, mà bây giờ hơn năm ngàn người dự thi rõ ràng chỉ còn lại không đến hai mươi người, thậm chí ngay cả cường giả như Hạo Thiếu Quân, Tư Mã Đoan Minh cũng bị loại bỏ.
Để cho Trung Châu thần triều tức giận nhất chính là, ngay cả thần triều thái tử điện hạ cũng bị mấy người Giang Nam bức cho ra xã tắc đồ, quá mất mặt.
– Chư vị!
Hắc Bạch nhị sứ nhìn xem không đến hai mươi vị tuổi trẻ cường giả từ trong xã tắc đồ đi ra, cũng cực kỳ đau đầu, Bạch sứ đi ra, cười tủm tỉm nói:
– Đầu tháng giêng, Vọng Tiên Đài khai mở, chư vị không nên làm trễ nãi. Bệ hạ, sư huynh đệ chúng ta như vậy cáo từ.
Hi Hoàng đứng dậy, chắp tay nói:
– Không tiễn.
Hắc Bạch nhị sứ cùng mấy vị Thần nhân đến từ tám Đại Thế Giới khác kia đang muốn rời đi, đột nhiên Hoang Cảnh Thiếu Tôn cao giọng nói:
– Xin hỏi hai vị thượng sứ, nếu như trước ngày sáu tháng giêng, Tiên Đỉnh Lệnh thay chủ, phải chăng còn có cơ hội tiến vào Vọng Tiên Đài?
Hắc Bạch nhị sứ liếc nhau, Hắc sứ Thần Nhân lắc đầu nói:
– Người tiến vào Vọng Tiên Đài đã tuyển ra, tính danh chư vị đã ghi chép trong danh sách, không cách nào sửa đổi.
Bọn người Hoang Cảnh Thiếu Tôn có chút thất vọng, bọn hắn còn ý định thừa dịp trong khoảng thời gian này đến tiêu diệt bọn người Giang Nam, đem Tiên Đỉnh Lệnh trên người những bại hoại này cướp sạch không còn, đem Tiên Đỉnh Lệnh giao cho gia tộc cùng môn phái của mình, để cho người khác tiến vào Vọng Tiên Đài.
Hắc sứ Thần Nhân nói như thế, liền đoạn tuyệt niệm tưởng của bọn hắn.
– Bất quá…
Bạch sứ Thần Nhân cười tủm tỉm nói:
– Trước khi tiến vào Vọng Tiên Đài cũng không khỏi dừng lại tranh đấu, nếu trong đó có người tử vong mà nói, chúng ta cũng không thể làm gì.
Bọn người Hoang Cảnh Thiếu Tôn con mắt sáng ngời, hung dữ nhìn chằm chằm vào bọn người Giang Nam, sát khí tràn ngập.
– Hai vị thượng sứ này, giống như đối với chúng ta rất có thành kiến a.
Giang Nam thầm nói.
Cả triều văn võ bá quan nghe vậy liền mắt trợn trắng, trong nội tâm tức giận bất bình:
– Không có thành kiến mới là lạ! Hai vị thượng sứ phụng mệnh mà đến, muốn ở Trung Thiên tuyển bạt trăm vị xuất sắc chi nhân, mấy người tiểu bối các ngươi hết lần này tới lần khác quấy phá, đem nhân số đào thải đến không đến hai mươi người, rất nhiều cao thủ vô cùng có tiềm lực đều bị xoát đi, để cho hai vị thượng sứ rất không có mặt mũi, đáng đời!
Hắc Bạch nhị sứ cùng mấy vị thần bí khách khác phá vỡ hư không, dắt tay nhau mà đi, đợi đi ra bên ngoài Trung Thiên thế giới, mười tôn Thần Nhân dừng lại.
– Chư vị, các ngươi tìm được Quang Vũ thần đế chuyển thế thân không?
Hắc sứ dò hỏi.
Ứng Long thế giới sứ giả lắc đầu:
– Không có phát hiện dị thường, hơi có dị thường chính là Huyền Thiên giáo chủ kia. Bất quá hắn thực sự không phải là Quang Vũ thần đế chuyển thế, về phần lai lịch hắn, kiếp trước kiếp này, còn cần mấy vị lão tổ dùng đại pháp lực đến dò xét rõ ràng.
Lại có một vị sứ giả trầm giọng nói:
– Huyền Thiên giáo chủ này, tính hoạt bát, không theo lý an bài, một kích bức lui Đế Hoàng thần thể Hạo Thiếu Quân, tiềm lực thật lớn, phải mau chóng khống chế.
– Người này tuổi còn nhỏ, tạm thời không đáng để lo. Hôm nay đáng giá lo lắng duy nhất chính là Quang Vũ thần đế, hắn thọ nguyên sắp hết, chỉ còn lại chưa đủ sáu mươi năm, vì Bất Tử, hắn chắc chắn chuyển thế.