Lộ Chung Tường trừng đôi mắt giận dữ nhìn Giang Nam, cắn răng nói: “Mộc huynh, không được đánh chết hắn, ta còn cần thứ để tiết giận, ta muốn hắn hối hận vì đã sinh ra trên thế gian này.”
Nhạc Phong chần chừ một lúc nhưng cũng không có lên tiếng, thầm nghĩ: “Đường muội Linh nhi vốn là quận chúa phủ Dược vương, thân phận cao quý ra sao, vị Giang công tử này dù sao cũng chỉ là một người nạn dân, không quyền không thế, không đáng vì hắn mà đắc tội với Mộc Tần Nam. Đành phải để cho hắn chịu khổ một ít, sau khi Mộc Tần Nam hả giận, mình cứu hắn cũng chưa muộn, cũng xem như báo ân cho hắn.”
Sát cơ trong mắt Mộc Tần Nam bắn ra bốn phía, hắn bước nhanh về phía trước, nhe răng cười nói: “Tên họ Giang này, trận giáo huấn hôm qua ta đã hạ thủ lưu tình, tha ngươi một mạng. Lần này là ngươi tự mình tìm chết, không trách ta được!”
Trong mắt Giang Nam lóe lên một tia sáng, mỉm cười nói: “Nghe nói Kiến Vũ Quốc dùng võ lập quốc, tôn trọng cường giả, ngươi muốn chứng minh mình là gì trong mắt của ta vậy thì cần phải bày ra năng lực, thứ năng lực có thể khiến ta phục, kính nể.”
“Đúng là nên như vậy.”
Mộc Tần Nam nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt trở nên dữ tợn, hắn thi triển chân khí thần mộc đánh ra chiêu mạnh nhất “Vô Biên Lạc Mộc Tiêu Tiêu Hạ”, chân khí hóa thành lá rụng bay tán loạn, khung cảnh thê lương tiêu điều, hắn nhe răng cười nói: “Ngươi muốn mang nhục thêm lần nữa, vậy ta thành toàn cho ngươi. Tuy nhiên lần này ngươi lại không may mắn như trước, ta muốn đánh cho ngươi dở sống dở chết, bóp nát xương cốt toàn thân, cho ngươi gào rú vì đau đớn cho tới chết.”
Trong lúc nói chuyện thì chân khí thần mộc đã tích tụ tới uy lực lớn nhất, Vô Biên Lạc Mộc Tiêu Tiêu hạ được hắn xuất ra tới mức xuất thần nhập hóa, thậm chí khiến cho Tần Mộc Nam cảm thấy khá tự đắc: “Một chiêu này trước giờ ta chưa bao giờ sử dụng, tiểu tử học Giang kia ắt hẳn phải chết…”
Hắn còn đang suy nghĩ thì đột nhiên nghe thấy một tiếng rồng ngâm vang lên, một bàn tay đón lấy những chiếc lá bay đầy trời, chân khí từ lòng bàn tay hóa thành một con giao long đang giương nanh múa vuốt, nó rung rùi đắc ý, hô phong hoán vũ, một tiếng “ba” vang lên lập tức quét sạch vô số lá rụng đang bay khắp trời.
Một chiêu đắc ý nhất, uy lực lớn nhất lại bị bàn tay kia phá hủy hoàn toàn, không sót lại chút gì.
Ba!
Giang Long lóe lên một cái, lại hóa thành hình bàn tay tát mạng lên mặt Mộc Tần Nam.
A!
Mộc Tần Nam kêu lên thảm thiết, một chưởng kia khiến thân thể của hắn bị đánh văng lên, xoay tròn trên không trung như một con quay, sau khi bay được mấy trượng thì đập mạnh vào vách tường khiến cho vách tường sụp hẳn một bên.
Nhạc Phong ngây ngốc nhìn tình huống vừa diễn ra, hắn vốn định chờ lúc Giang Nam bất lực thì xuất hiện ngăn cản hai người, không ngờ tình huốn lại hoàn toàn đảo ngược, Mộc Tần Nam tiếp không nổi một chiêu đã bị Giang Nam trực tiếp tát cho một cái văng đi.
Bọn người Lộ Chung Tường, Thượng Thiên Minh cũng ngẩn người, không ngờ rằng kẻ bại không phải Giang Nam mà là Mộc Tần Nam. Mộc Tần Nam không những thất bại, mà còn thất bại thảm hại, thể diện không còn lại chút gì.
Trước mặt mọi người bị một tát đánh bay, việc này nhục nhã ra sao chứ, quả thật so còn khó chịu hơn nhiều so với việc giết chết hắn.
Mắt tứ hoàn tử Tô Hoảng sáng ngời, hắn cũng vô cùng ngạc nhiên, không ngờ tình hình lại trở nên như vậy. Mộc Tần Nam vốn lắm mồm, ưa khoe khoang, sớm đã ngồi lê việc làm nhục Giang Nam. Lần này hắn cùng mấy vị đệ tử thế gia khác đến đây cũng chỉ muốn làm nhục Giang Nam một lần nữa trước mặt mọi người, không ngờ lại được Giang Nam trả lại cho gấp đôi.
“Thú vị, thật là thú vị…” – Tô Hoảng nháy nháy cặp mắt sáng ngời, nói thầm một tiếng rồi nhìn về Giang Nam tràn đầy tò mò.
“Ta muốn giết ngươi!”
Từ trong đống đất đá truyền ra tiếng gào thét của Mộc Tần Nam, chỉ thấy khói bụi bốc lên bốn phía, Mộc Tần Nam từ trong đống đất đá nhảy ra, một nửa mặt bị sưng giống hệt đầu heo, một mắt bị sưng húp khiến cho nó trông như một đường kẻ nhỏ, một con còn lại thì lóe lên những tia sáng lạnh lẽo, hắn tung người đánh tới Giang Nam, lạnh lùng nói: “Tiểu tử thúi, xem ta băm thây ngươi thành vạn đoạn.”
Ba!
Hắn còn chưa vọt tới trước mặt Giang Nam thì lại bị ăn thêm một cái tát nữa trên mặt khiến cho hén té văng ra mấy trượng, lần này Giang Nam đánh vào bên mặt còn lại của hắn khiến cho nó cũng lập tức sưng phồng như đầu heo.
Mộc Tần Nam giàn giụa nước mắt, đây là lần đầu trong đời hắn bị làm nhục như vậy, thậm chí hắn đã nghĩ tới cái chết, hắn nổi giận gầm lên một tiếng, đang muốn liều mạng cùng Giang Nam một lần nữa thì đột nhiên trước mặt tối sầm lại, một bàn chân to dẫm mạnh lên mặt hắn, cho dù hắn giãy thế nào cũng không thể dứng dậy nổi.
“Mộc huynh, ta đã nói rồi, ngươi là cái thứ gì chứ, sao rồi, ngươi vẫn còn không phục sao?” – Giang Nam hơi dùng sức, bàn chân như giẫm toàn bộ đầu của Tần Nam ấn vào trong bùn đất
Trong lòng bọn người Lộ Chung Tường,Thượng Thiên Minh phát lạnh, không khói thẩm nhủ: “Cuối cùng hôm qua bị làm nhục là tên tiểu này hay là Mộc Tần Nam? Tên tiểu tử này mạnh như vậy thì làm sao Mộc Tần Nam có thể làm nhục được hắn chứ…”
Nhạc Phong thấy thế thầm than trong lòng: “Mộc Tần Nam xem như xong, bị tát tai hai cái trước mặt mọi người, còn bị dẫm nát dưới chân, chỉ sợ cả đời này đừng mong ngẩng đầu lên…”
Mộc Tần Nam lửa giận công tâm, dù sống chết giãy giụa thế nào cũng không thoái khỏi bàn chân của Giang Nam, vừa tức giận vừa xấu hổ, hai mắt hắn trắng dã, miệng sùi bọt mép, ngất đi.
Đến lúc này bọn người Thượng Thiên Minh, Lộ Chung Tường không còn dám khinh thường Giang Nam một chút nào.
Giang Nam nâng chân lên tha cho Mộc Tần Nam, sau đó tiến về phía Lộ Chung Tường khiến hắn không khỏi cảm thấy bối rối, trong lòng tuy sợ nhưng vẫn mạnh miệng: “Tên họ Giang kia, ngươi muốn gì?”
“Ta muốn gì?”
Giang Nam cười nói: “Không phải vừa rồi ngươi nói ta càn rỡ, ngang ngược, không biết sống chết, muốn đích thân giáo huấn cho ta sao? Vậy hôm nay ta ngang ngược, càn rỡ một lần vậy.”
Khóe mắt Lộ Chung Tường co lại, run run, lạnh lùng nói: “Ta là đệ tử phủ Lộ hầu, còn ngươi chỉ là một tên nạn dân, dám đắc tội ta ngươi sẽ chết mà không biết tại sao…”
Vừa dứt lời hắn liền bị Giang Nam nện một quyền vào mặt khiến cả người văng đi, gãy mũi, máu cùng nước mắt theo đó giàn giụa tuôn tràn.
“Cái gì mà cái gì!”
Giang Nam thu hồi nắm đấm, lạnh lùng nói: “Ta vừa rồi đã hạ thủ lưu tình, nếu không một quyền vừa rồi đã đập nát đầu ngươi chứ không phải chỉ là cái mặt của ngươi. Cút.”
Lộ Chung Tường nuốt lấy ngụm máu tươi đang tràn lên cổ họng, trợn ánh mặt ác độc nhìn Giang Nam, không hề che giấu sự phẫn nộ và sát cơ, hắn nén giận vị lấy Mộc Tần Nam rời đi.