Mộ Duyệt Thành im lặng nhìn bà đăm đăm mấy giây, sau đó mới lên tiếng: “Nó không nói gì.”
Vẻ mặt Triệu Vân Huyên không tin: “Sao con nó lại không nói gì?”
Mộ Duyệt Thành không để ý tới bà, nói với Mộ Nhất Phàm: “Nhất Phàm, con điều tra được gì rồi?”
Mộ Nhất Phàm lắc đầu: “Không có tiến triển gì.”
Mộ Duyệt Thành nhìn giờ trên đồng hồ đeo tay: “Cũng đã trưa rồi, con về ăn trước đi, sáng nay tận mắt thấy con bị giải tới cục điều tra, chắc thằng bé sợ lắm, con về trước chơi với cháu nó đi.”
Mộ Nhất Phàm nhận ra Mộ Duyệt Thành không muốn mình can dự vào chuyện này, khẽ vâng một tiếng, đứng dậy nói: “Vậy con về trước, nếu có chuyện gì thì bố gọi cho con.”
“Ừ.”
Lúc Mộ Nhất Phàm đi tới cửa, Mộ Duyệt Thành do dự một chút, đột nhiên cất tiếng gọi: “Nhất Phàm.”
Mộ Nhất Phàm quay đầu lại: “Bố, còn việc gì nữa sao?”
Mộ Duyệt Thành đứng dậy đi tới trước mặt Mộ Nhất Phàm, thấp giọng hỏi: “Nhất Phàm, con nói thật cho ta biết, giờ con chỉ có thể sao chép được ba dị năng thôi sao?”
Ánh mắt Mộ Nhất Phàm khẽ lóe lên, anh nhìn trái rồi lại liếc phải, thấy không có ai mới ra vẻ thần bí nói: “Bố, thật ra giờ con có thể sao chép được bốn dị năng.”
Mộ Duyệt Thành nheo mắt lại, ánh mắt đanh lại: “Có thể sao chép được bốn dị năng? Vậy còn dị năng khác là gì?”
“Là dị năng hệ quang, con sao chép được từ chỗ Chiến Nam Thiên, bố, bố còn nhớ đoạn clip tháng trước bố up lên không? Cái clip Chiến Nam Thiên đánh Mộ Nhất Hàng ấy?”
Mộ Duyệt Thành nói: “Đương nhiên còn nhớ.”
Ông up đoạn clip kia lên, mục đích chính là để mọi người có thể trông thấy đằng sau vẻ ngoài lịch sự nhã nhặn của Chiến Nam Thiên là con người như thế nào.
Hơn nữa, sau khi được Nhất Phàm nhắc nhở, ông mới nghĩ tới chuyện đeo camera lên quần áo Nhất Hàng để ghi hình, ghi lại rõ mồn một hành động của Chiến Nam Thiên.
“Không phải trong clip có đoạn Chiến Nam Thiên hóa thành một luồng sáng trắng để đuổi kịp đám Nhất Hàng hay sao? Đó chính là dị năng hệ quang, tốc độ rất nhanh, so với dị năng hệ phong còn nhanh hơn.”
“Vậy sao?” Mộ Duyệt Thành chau mày: “Con có thể cho ta xem một chút được không?”
“Có thể chứ.” Mộ Nhất Phàm chợt hóa thành một luồng sáng rồi biến mất trước mặt Mộ Duyệt Thành, sau đó lại trở về trước mặt ông, cười nói: “Sao ạ, có phải rất nhanh không?”
Mộ Duyệt Thành nghi ngờ nhìn anh: “Con có bốn dị năng, sao lúc xét xử lại không nói ra?”
Mộ Nhất Phàm liếc mắt nhìn một cái: “Bố, chỉ riêng dị năng sao chép của con đã đủ bị chú ý rồi, nếu như lại nói có thể sao chép bốn dị năng, không biết sẽ có bao nhiêu người nhìn con lom lom như hổ đói nữa, điều này có nghĩa con là dị năng giả cấp bốn.”
Mộ Duyệt Thành nghe vậy xong, sắc mặt dịu đi nhiều: “Được rồi, con về đi, giờ dị năng của con lộ ra ngoài, sẽ có rất nhiều người chú ý tới chuyện của con, giờ con ít ra ngoài thì tốt hơn.”
“Vâng, con biết rồi, con về trước đây.”
Mộ Duyệt Thành gật đầu.
Mộ Nhất Phàm vừa xoay người, nụ cười trên môi liền tắt đi.
Rõ ràng Mộ Duyệt Thành nghi ngờ anh, nên mới hỏi dị năng anh là gì, không biết ban nãy ở buồng giam, Mộ Nhất Hàng đã nói gì với Mộ Duyệt Thành.
Mộ Nhất Phàm ra khỏi đại sảnh cục điều tra, thấy thẩm phán viên số ba ban nãy, liền hỏi: “Thẩm phán viên, tôi muốn hỏi một chút, ba dị năng giả ban nãy ngất xỉu trong phòng xét xử đã đỡ hơn chút nào chưa? Không gặp vấn đề gì đáng ngại chứ?”
Thẩm phán viên số ba nói: “Không có gì đáng ngại, chỉ là não bộ bị dị năng hệ tinh thần kích thích, nên mới dẫn tới chảy máu cam, chỉ cần nghỉ ngơi hai ngày là sẽ ổn.”
“Thế thì tốt rồi.”
Mộ Nhất Phàm rời khỏi phòng xét xử, ngồi xe Mộ Duyệt Thành tới trước đó, bảo tài xế đưa anh về cao ốc Mộ thị.
Anh vừa ra khỏi cục điều tra, liền thấy rất nhiều dị năng giả vây xem bên ngoài.
Những dị năng giả này đều tò mò vì sao lại có nhiều binh lính bao vây quanh cục điều tra như vậy, rồi cũng nghe phong thanh rằng đại thiếu gia nhà họ Mộ có dị năng sao chép.
Hơn nữa dị năng càng cao, càng có thể sao chép được nhiều dị năng, khiến rất nhiều người hâm mộ.
Lúc xe Mộ Nhất Phàm lái ra, nhóm dị năng giả lập tức xì xào bàn tán.
“Xem xem, có xe ra kìa, hình như là xe của Mộ gia.”
“Là xe của Mộ gia đấy, không biết ai ngồi trong đó.”
“Tôi chẳng quan tâm ai ngồi trong đó, giờ tôi chỉ muốn nhìn xem dị năng sao chép của đại thiếu gia nhà họ Mộ, xem có thật là sao chép được dị năng của người khác không.”
Mộ Nhất Phàm thấy trong mắt họ hiện rõ dã tâm và sự tham lam đố kỵ, không khỏi chau mày lại, bảo tài xế mau lái nhanh một chút.
Trên đường về Mộ thị, anh nhìn chòng chọc đôi bàn tay mình, cảm thấy mình càng ngày càng giống người ở thế giới này, để bảo vệ bản thân mình, không chỉ biết cách làm thế nào để hãm hại đối phương, mà bàn tay cũng từ từ nhuốm sắc máu đỏ.
Giống như chuyện của ba người tố cáo Mộ Nhất Hàng, vốn họ không làm sao, là trước khi họ tiến vào cục điều tra anh đã dùng dị năng tinh thần để sửa lại trí nhớ họ.
Anh còn ra ám chỉ trong đầu họ, chỉ cần Mộ Nhất Hàng dùng dị năng tinh thần, não họ sẽ bị kích thích, nhẹ thì chảy máu cam, nghiêm trọng hơn thì ngất xỉu.
Dị năng của Mộ Nhất Hàng không cao bằng anh, cho nên, Mộ Nhất Hàng chỉ có thể thua thiệt.M: Không biết giờ còn ai nói Mộc Mộc bạch liên:”3