Thái Nguyên cười nói: “Ông ấy đang ở trong đại sảnh.”
Giờ Chiến Quốc Hùng đang ngồi hậm hà hậm hực trong đại sảnh, cũng không vì lý do gì cả, chỉ là vừa nghe Mộ Nhất Phàm tới, bé con chẳng còn cần người cụ này nữa, chạy đi tìm ba ba.
Mộ Nhất Phàm quay đầu bảo cậu lính Mao Vũ phái đi mang thùng tới: “Chú Thái, số cá này là Bắc Thiên bảo cháu mang về, anh ấy đang bận việc quan trọng, phải mấy ngày nữa mới có thể quay về nhìn Chiến lão gia.”
“Thằng bé này thật có tâm.” Thái Nguyên cười híp mắt dẫn cậu lính đi vào nhà ăn.
Mộ Nhất Phàm bế bé con đi vào đại sảnh, thấy Chiến lão gia đang ngồi một mình, không nói cũng chẳng rằng mà ngồi trên sofa uống trà, anh vội vàng nói hai chữ đã luyện trong lòng đến ngàn lần ra: “Ông nội, cháu tới thăm ông này.”
Anh nghĩ, muốn đối phó với Chiến lão gia, nhất định phải mặt dày mày dạn như ngoài đời thực, nếu không sẽ không thu phục được ông.
Chiến Quốc Hùng tức giận liếc nhìn anh một cái: “Ai là ông nội của cậu.”
Ông tự rót cho mình một tách trà, lại phát hiện ra ấm đã hết trà.
Mộ Nhất Phàm thấy vậy, lập tức buông bé con ra chạy tới: “Ông nội, để cháu đi pha trà cho ông.”
“Cậu biết?” Vốn Chiến Quốc Hùng định gọi Thái Nguyên tới, nhưng đến khi thấy Mộ Nhất Phàm thành thạo thực hiện từng bước pha trà, bèn không ngăn cản anh nữa.
Mộ Nhất Phàm thấy Chiến Quốc Hùng không nói gì, liền tự tìm đề tài nói: “Ông nội…”
Anh vừa kêu hai chữ này, đã bị Chiến Quốc Hùng cắt ngang: “Đừng gọi ta như vậy, cậu là người nhà họ Mộ, ta không chịu nổi.”
Mộ Nhất Phàm không cãi ông, cười híp mắt: “Vâng, thế gọi là anh Hùng.”
Chiến lão gia vừa nghe, thiếu điều phun hết nước trong miệng vào mặt anh: “Tuổi ta đủ để làm ông nội của cậu, cậu còn không biết xấu hổ gọi ta là anh, với cả, nếu cậu gọi ta là anh, chẳng phải Mộ Thiên kêu ta là bác sao? Không được, vai vế loạn hết rồi!”
“Cho nên, cháu gọi ông là ông nội là đúng rồi, bé con vẫn như cũ gọi ông là cụ, có phải không ạ?”
Chiến Quốc Hùng không nói lại anh, không buồn sửa cách xưng hô nữa.
Mộ Nhất Phàm nói tiếp: “Ông nội, phải mấy hôm nữa Bắc Thiên mới về thăm ông được.”
Chiến Quốc Hùng khẽ hừ một tiếng: “Vừa mới về thành B đã lại bận bận bịu bịu, không biết bận cái gì? Bận đến mức không có thời gian đến thăm người ông này nữa.”
“Cũng bởi mới về thành B nên mới có nhiều chuyện bận rộn, đợi mấy hôm nữa hết bận sẽ có thời gian về thăm ông ạ.”
Mộ Nhất Phàm ngồi hàn huyên với Chiến Quốc Hùng một hồi, đợi trà ngấm rồi, liền châm trà cho Chiến Quốc Hùng: “Ông nội, ông nếm thử trà cháu pha xem thế nào.”
Anh rất tự tin với kỹ năng pha trà của mình, bởi Chiến Quốc Hùng ngoài hiện thực từng khen không dứt lời tay nghề của anh.
Chiến Quốc Hùng nhấp một ngụm nhỏ, thưởng thức mùi trà thơm ngát tinh khiết, đúng là không thể không nói, tay nghề thằng nhóc này rất tốt.
Mộ Nhất Phàm đầy mong chờ hỏi: “Ông nội, thế nào ạ?”
Chiến Quốc Hùng nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của anh, nhạt giọng nói: “Tàm tạm.”
Mộ Nhất Phàm cười hì hì.
Anh biết Chiến Quốc Hùng là người trong ngoài bất nhất, tàm tạm có nghĩa là hài lòng với trà anh pha.
“Ông, có phải lâu lắm rồi ông không ra ngoài giải sầu không? Kiểu như đi ra hồ câu cá gì đó ấy.”
Mộ Nhất Phàm biết Chiến Quốc Hùng là người thích vừa câu cá vừa chơi cờ, cho nên mới hỏi như vậy.
Chiến Quốc Hùng đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, chau mày nói: “Giờ đang là mạt thế, còn chỗ nào câu cá được nữa.”
Kể từ khi mạt thế, ông chưa từng rời thành B.
Huống hồ cơ thể già cả, kém thanh niên nhiều lắm, đâu thể vừa ra ngoài đánh tang thi, vừa nhìn thế giới bên ngoài.
“Ai nói không có ạ.”
Chiến Quốc Hùng vừa nghe vậy liền tỏ vẻ hứng thú: “Ở đâu?”
Mộ Nhất Phàm chỉ chỉ vào bể bơi: “Chúng ta có thể câu cá ở đó, hơn nữa, cháu còn có thể chơi cờ với ông.”
Chiến Quốc Hùng chau mày: “Cá đâu ra?”
Thái Nguyên vừa vào phòng nghe vậy, liền cười nói: “Có cá, có cá, cậu Mộ đây có mang hơn chục con cá tới, để tôi thả vào bể bơi cho lão gia.”
Chiến Quốc Hùng có chút ngạc nhiên, sau đó nhìn Mộ Nhất Phàm đầy sâu xa.
Chỉ e thằng nhóc này đã chuẩn bị từ trước, muốn tới lấy lòng mình, nếu không sao lại mang cả cá tới.
Mộ Nhất Phàm nhân lúc Chiến lão gia chưa phản đối, vội vã chạy đi bảo cậu lính trong biệt thự bố trí bên cạnh bể một chút, sau đó đỡ Chiến lão gia đi ra hưởng thụ hoạt động ngoài trời.
Chiến Quốc Hùng nhìn bàn cơ vây, trong lòng cảm thán, đã hơn nửa năm rồi ông không vừa câu cá vừa chơi cờ vây, ông cứ ngỡ cả đời này không còn cơ hội tận hưởng như vậy nữa.
“Có phải Chiến Bắc Thiên nói với cậu ta thích câu cá đánh cờ vây không?”
Mộ Nhất Phàm cười hì hì, không nói gì, ngồi xuống trước mặt Chiến Quốc Hùng nói: “Để cháu chơi với ông.”
“Dựa vào cậu á?” Chiến Quốc Hùng hừ nhẹ: “Cậu mà thua thì đừng có khóc nhè đấy..”
Mộ Nhất Phàm đáp lại ông: “Nếu như ông nội thua, thế ông phải giữ cháu lại đây ăn cơm, không được vì thua mà giở trò xấu đâu đấy.”
Chiến Quốc Hùng tức giận lườm anh một cái: “Còn lâu ta mới giở trò xấu.”
Thái Nguyên nhìn hai người cãi vã, cười híp mắt, trông họ hệt như ông cháu ruột vậy.
Đúng lúc này, một cậu lính đi tới: “Báo cáo, Thái quản gia.”
Thái Nguyên đưa mắt nhìn cậu lính: “Có chuyện gì?”
“Nhóm Thẩm thiếu gia tới thăm Chiến lão quân ủy ạ.”