Lục Yến mở miệng, “Hôm nay là ngày mấy.”
Sở Tuần chớp mắt, chậm rãi nói: “Ngày 27…… 27 tháng giêng.”
Lục Yến đột nhiên đứng dậy, “Ta muốn hồi phủ Quốc công một chuyến.” Ngữ khí hơi ngập ngừng, nói: “Các huynh nên chuẩn bị hạ lễ đi.”
Nói rồi, Lục Yến sải bước rời khỏi Hồng Tụ lâu.
Để lại hai người mặt đầy nghi hoặc đối diện nhau.
*****
Gió lạnh thổi qua, Lục Yến cưỡi ngựa chạy về phủ Quốc công, quả nhiên, vừa tiến vào sân viện thì phát hiện tất cả mọi người đều đang vội. Bóng cây lắc lư, trưởng công chúa đứng trong viện nói: “Mau đi chuẩn bị nước ấm!”
Lục Yến đi qua, thấp giọng gọi: “Mẹ.”
Trưởng công chúa xoay người, vẻ mặt vui mừng, “Ta vừa kêu người đi tìm con mà con đã trở lại rồi, thê tử con hôm nay muốn sinh rồi, mới vừa vào Bắc uyển, thừa dịp vẫn chưa bắt đầu sinh, con đi qua nhìn con bé đi.”
Lục Yến gật đầu, bước nhanh về hướng Bắc uyển.
Phủ Trấn Quốc công đã tìm sẵn ba bà đỡ.
Ở triều Tấn, nữ tử sinh sản phần lớn đều theo hai loại phương thức, một là “Nằm”, một là “Ngồi”. Bởi vì khung xương Thẩm Chân nhỏ, sức lực không lớn cho nên lựa chọn ngồi sinh.
Đại phu dặn dò: sản phụ phải ngồi thẳng, khi ngồi cần có người đỡ eo, giữ eo thật chặt không được để ngả nghiêng, để đứa bé thuận lợi sinh ra.
Lúc Lục Yến vào cửa, Thẩm Chân đã được hai người đỡ ngồi dậy, vừa thấy hắn, hai mắt lập tức đỏ lên.
“Thế nào rồi?” Lục Yến kéo tay nàng hỏi.
“Mới vừa đau một lúc, bây giờ thì không có cảm giác.” Thanh âm Thẩm Chân hơi run nhẹ.
“Đừng sợ, ta ở bên ngoài chờ nàng.”
Thẩm Chân gật đầu, chóp mũi đỏ bừng, bỗng nhiên buông bà đỡ ra, ôm lấy cổ Lục Yến, vùi đầu vào vai hắn. Tưởng tượng đến hài tử trong bụng sẽ chui từ thân dưới ra, nói không sợ đương nhiên là giả.
Lục Yến vỗ lưng nàng, hắn vốn định nói một câu, “Lát nữa nàng khóc ít thôi”, nhưng cuối cùng vẫn nhận mệnh không nói gì cả.
Thấy vậy, một bà đỡ họ Lưu khuyên nhủ: “Tiểu nương tử yên tâm đi, lão nô tự tay đỡ đẻ cho vô số hài tử, tính đến nay cũng đã hơn trăm, lát nữa người ngàn vạn đừng sợ, giữ lại sực lực để một lát dùng, trữ kính nhi cùng nhau dùng, nếu nhanh thì cũng không mất bao lâu đâu.”
Một bà đỡ khác nói với tỳ nữ: “Mang nước ấm tới đây, cây kéo, cây kéo cũng lấy tới.”
Đúng lúc này, Thẩm Chân bỗng nhiên ôm bụng, nói với bà đỡ: “Lại bắt đầu đau……”
Bà đỡ nói với Lục Yến: “Như vậy là sắp sinh rồi, nơi này dơ bẩn, lang quân vẫn nên ra ngoài đi.”
Lục Yến nhìn bà đỡ, thấp giọng nói: “Kéo dài đại khái bao lâu?”
Bà đỡ đẩy Lục Yến đến cửa, thấp giọng nói: “Điều này rất khó nói, có người hai canh giờ là xong rồi, có người thì một đêm cũng chưa sinh được.”
Lục Yến mắt thấy nàng được hai bà đỡ giúp đỡ dựng thẳng dáng ngồi.
Mặt lộ vẻ không đành lòng.
Với chút sức lực này của nàng, đừng nói là một đêm, hai canh giờ đã vắt kiệt nàng rồi.
Nam nhân xoay người, cửa Bắc uyển chậm rãi khép lại.
Ngoài Bắc uyển.
Lục lão phu nhân, Tĩnh An trưởng công chúa, Thẩm Mạn đều tề tụ đủ.
Trưởng công chúa nhìn dáng vẻ Lục Yến mất hồn mất vía, không khỏi an ủi một tiếng, “Không sao đâu, nữ tử đều có một lần như vậy.”
Lục Yến ngồi trên ghế, gật đầu.
Trong lòng lại nói: Không phải ai cũng có một lần như vậy đâu.
Bóng đêm dày đặc, ngọn nến được thắp sáng.
Lục Yến nhắm mắt, bất an xoay chuyển nhẫn ban chỉ trên tay, một canh giờ thực mau qua đi, Đường Nguyệt lại đây nói: “Bà đỡ nói phu nhân chưa vỡ nước ối, tình huống không tốt lắm, cần dùng canh giục sinh.”
Canh giục sinh được điều phối từ nguyên hoa và thiên hoa phấn mà thành, nghe tên đoán nghĩa, có tác dụng trợ sản.
Trưởng công chúa nói: “Vậy mau dùng đi, đừng chần chờ.”
Ngay sau đó, bên kia truyền đến tin tức nước ối vỡ rồi.
Lại một canh giờ sau, sắc mặt Lục Yến bỗng nhiên trầm xuống.
Ngực bắt đầu đau.
Lão thái thái nhìn tôn nhi nhà mình sắc mặt trắng bệch, không khỏi quan tâm hỏi: “Tam Lang, sao sắc mặt con kém vậy?”
Lục Yến dựa vào ghế, xoa mày, “Con không sao.”
Trưởng công chúa hồ nghi nhìn hắn một cái.
Không khỏi hồi tưởng lúc Thẩm Mạn sinh Lục Uẩn Chi. Ban đêm hôm ấy trên mặt Lục Diệp tuy có thần sắc lo lắng, nhưng vui sướng khi lần đầu làm cha đều viết cả lên trên mặt.
Nhi tử này của bà rốt cuộc là cái loại tính tình gì chứ?
Ánh trăng treo cao, chiếu rõ vẻ hoảng hốt trên mặt Lục Yến, hai chân hắn không còn một chút sức lực.
Lúc giờ Hợi bảy khắc, Bắc uyển truyền đến tin tức, thai vị đang đúng, sắp ra rồi.
Nghe xong lời này, Khóe miệng Tĩnh An trưởng công chúa cong lên, duỗi tay chạm vào nhi tử của mình, “Tam Lang, con nghe thấy không?”
Bàn tay Lục Yến đỡ trán, không đáp lại.
Tĩnh An trưởng công chúa nhăn mày, vô cùng ghét bỏ nhìn hắn một cái, sao thái dương lại căng thẳng thế này?
Là Thẩm Chân sinh hài tử cũng không phải con sinh mà?
Cũng không gặp máu, đến nỗi này sao?
Cũng may Lục Yến không nghe được mấy lời nói trong lòng trưởng công chúa, nếu nghe được, không biết hắn sẽ nghẹn(*) đến mức nào nữa
(*) Nguyên văn là 心塞/ heart plug: từ thông dụng trên Internet, ý nói tâm lý tắc nghẽn, khó chịu, hay không nói nên lời về việc gì đó.
Giờ Tý vừa qua, Lục Tam Lang đột nhiên ho khan, bàn tay cũng run rẩy theo, lúc này bắt đầu có cảm giác choáng váng.
Lão thái thái nhìn ra không thích hợp, bà đẩy cánh tay Tĩnh An trưởng công chúa, thấp giọng nói: “Hôm nay Tam Lang làm sao thế? Biểu tình này của thằng bé con có từng thấy qua chưa?”
Tĩnh An trưởng công chúa nói: “Chưa thấy bao giờ ạ.”
Lục lão thái thái lại nói: “Đây là cao hứng sao? Ta thấy mu bàn tay thằng bé đều nổi hết cả gân xanh lên……”
Tĩnh An trưởng công chúa nghiêng đầu trông hắn, thấy hắn vẫn luôn cúi đầu, không khỏi nâng lên tay, đập mạnh lên bả vai hắn, “Lục Yến! Con đang nghĩ cái gì vậy?”
Hô hấp Lục Yến cứng lại, suy yếu nói: “Đừng chạm vào con.”
Khi nói lời này môi hắn đã trắng bệch.
Này… đến cả Thẩm Mạn đứng một bên xem cũng không hiểu.
Mới đầu nàng còn tưởng rằng Lục Yến đau lòng phu nhân hắn, hiện tại xem ra cũng không phải như vậy……
Ngày 28 tháng Giêng, giờ Tý bảy khắc, Lục Tam Lang bỗng nhiên hít sâu một hơi.
Đường Nguyệt vội vàng chạy tới báo tin vui, “Chúc mừng lão phu nhân, chúc mừng trưởng công chúa, chúc mừng thế tử gia, phu nhân sinh rồi, mẫu tử bình an!”
Mặt Lục lão phu nhân nở nụ cười tươi, nói: “Bình an thì tốt, bình an thì tốt, đỡ ta đi xem đi.”
Trưởng công chúa đứng dậy, nói với Lục Yến: “Đi thôi.”
Tay Lục Yến vịn án kỉ đứng dậy, còn chưa đứng được dậy, hắn đột nhiên nhắm hai mắt lại, ngất xỉu.
Tĩnh An trưởng công chúa: “……”
Lục lão phu nhân: “……”
Thẩm Mạn: “……”
Sinh sản cũng coi như thuận lợi, Thẩm Chân rất nhanh đã tỉnh lại, Tĩnh An trưởng công chúa ngồi bên mép giường, vỗ lên tay nàng, “Tỉnh rồi sao?”
Thẩm Chân ho nhẹ một tiếng, nói: “Mẹ.”
“Vất vả cho con, con nghỉ ngơi một lát đi.” Tĩnh An trưởng công chúa quay đầu lại nói với bà vú: “Mau, ôm tiểu lang quân lại đây.”
Bà vú vừa đi lại đây vừa cười nói: “Đứa nhỏ này thật sự là đứa bé đẹp nhất mà nô tỳ nhìn thấy.”
Tuy nói lời này chỉ là một câu nói cát tường nhưng Thẩm Chân vẫn cực kỳ thực chờ mong nhìn thoáng qua hài tử. Nàng vốn cho rằng hài tử của bọn họ sẽ đẹp lắm.
Nhưng nhìn rồi mới biết hai chữ thất vọng viết như thế nào.
Hài tử nhăn nheo, cả người đều hồng…… Có chỗ nào đẹp chứ?
Trường công cười nhẹ, ánh mắt càng thêm nhu hòa, “Đứa nhỏ này lúc sinh hạ thật sự là giống Tam Lang như đúc, tuy đã qua rất nhiều năm, nhưng ta vẫn còn nhớ rõ lắm.”
Nhắc tới Lục Yến, Thẩm Chân không khỏi nhìn về phía cửa.
Chàng đâu rồi?
Khóe miệng của trưởng công chúa đang trào lên tình thương của mẹ bỗng nhiên cứng đờ, bà nên nói với Thẩm Chân thế nào đây, phu quân của con mới vừa ngất xỉu, bây giờ còn chưa có tỉnh lại…….