Đái Lạc Lê không thể kìm được tò mò trong lòng mình, liền xoay người xuống giường.
Trong chốc lát đã mặc quần áo tử tế, sau đó liền chạy tới bên cạnh chỗ nằm của Đường Đông.
– Đường Đông, tối hôm qua, tối hôm qua ta bị sao rồi hả? Sao ta lại nhớ kỹ ngươi đem ta đánh rất thảm cơ mà?
Đái Lạc Lê vẻ mặt vô cùng nghi hoặc hỏi.
Hoắc Vũ Hạo cười ha ha:
– Thật sao? Ngươi nói như vậy thì như vậy đi. Bất quá, ngươi thật không nhớ rõ buổi tối hôm qua phát sinh cái gì sao? Đi, ăn điểm tâm, ta vừa nói cho ngươi.
Nói, hắn liền lôi kéo Đái Lạc Lê ra ngoài rửa mặt!.
Đái Lạc Lê nhìn bộ dáng hắn một mặt bình thường, nghi ngờ trong lòng càng tăng lên mấy phần. Nhưng mà, ngay trước nhiều tân binh như vậy, hắn cũng không dễ dàng ở thời điểm này đặt câu hỏi.
Sau khi vội vàng rửa mặt, hai người lấy điểm tâm, ngồi xổm xuống ăn bên cạnh nhà ăn.
– Tối hôm qua đến cùng có chuyện gì xảy ra?
Đái Lạc Lê lần nữa nhịn không được hỏi.
Hoắc Vũ Hạo mỉm cười:
– Ăn không nói chuyện, ngủ không lên tiếng. Ăn xong lại nói.
Đái Lạc Lê chỉ cảm thấy bộ ngực mình phảng phất kìm nén một đám lửa, nếu không phải đánh không lại gia hỏa này, nhất định phải làm cho hắn đẹp mắt.
Đáng tiếc, hắn hiện tại cũng chỉ có thể nghĩ như thế mà thôi, đối mặt Hoắc Vũ Hạo tên biến thái này, hắn tự nhận không có bất kỳ khả năng chiến thắng. Chỉ có thể cắm đầu ăn nhiều, sau khi nhanh chóng ăn hết bữa sáng, mới đưa ánh mắt một lần nữa rơi vào trên thân mình Hoắc Vũ Hạo.
Hoắc Vũ Hạo lên tiếng:
– Đến, ta cho ngươi xem ít đồ.
Dứt lời, Hoắc Vũ Hạo đưa tay ôm bờ vai của hắn.
Thời điểm ban đầu Đái Lạc Lê đối với động tác của Hoắc Vũ Hạo như vậy vẫn rất không thích ứng. Nhưng trải qua hơn một tháng thời gian, hắn cũng đã quen thuộc. Dù sao cũng đánh không lại hắn.
Nhưng mà lần này lại có khác biệt. Trong nháy mắt Hoắc Vũ Hạo ôm bả vai hắn, Đái Lạc Lê đột nhiên cảm giác được, mọi thứ xung quanh thân thể mình tựa hồ phát sinh biến hóa. Bầu trời vốn sáng tỏ đột nhiên tối lại, ban ngày vậy mà trong giây lát biến thành đêm tối.
Không chờ hắn lên tiếng kinh hô, âm thanh của Hoắc Vũ Hạo đã vang lên trong đầu hắn:
– Không cần giật mình, nhìn kỹ. Ngươi không phải là muốn biết đêm qua xảy ra chuyện gì sao? Đúng vậy, đây chính là ban đêm. Ban đêm trong quân doanh, trên giáo trường.
Đái Lạc Lê rất nhanh liền thấy được chính hắn, nhìn thấy hắn giống như một đầu hổ điên nhào về hướng Hoắc Vũ Hạo. Nhưng một lần lại một lần bị Hoắc Vũ Hạo đánh bay.
Không phải ảo giác, tối hôm qua phát sinh hết thảy đều thật sự phát sinh. Cũng không phải là ảo giác a! Hơn nữa, hắn cũng với góc độ người đứng xem thấy được Hứa Vân một mặt nóng vội, nhưng lại không biết nguyên nhân vì sao không có cách nào di động. Nhìn vào thần sắc trên gương mặt xinh đẹp của Hứa Vân, Đái Lạc Lê theo bản năng siết chặt song quyền.
– Xem chính ngươi.
Âm thanh của Hoắc Vũ Hạo vang lên lần nữa.
Đái Lạc Lê theo bản năng đem ánh mắt chuyển dời đến chính mình đang điên cuồng công kích tới, lập tức, hắn phát hiện tình huống khác biệt của bản thân.
Khi hắn nhìn thấy quang ảnh Huyết Hổ sau lưng mình, cùng với cảm nhận được trên người mình phóng thích ra sóng tinh thần mãnh liệt, không khỏi có chút ngốc trệ.
Đây là, thật là ta sao? Nhưng mà, nguyên nhân vì sao lại khác biệt như thế? Tinh thần lực của ta lúc nào trở nên cường đại như vậy? Còn có, hôm nay hồn lực tăng lên, chẳng lẽ là bởi vì. . .
Thời điểm trong đầu hắn còn đang kêu loạn một hồi, “hắn” đã lại một lần nữa bị Hoắc Vũ Hạo đánh bại, sau đó hôn mê.
Sau đó hắn liền thấy, Hứa Vân giống như bổ nhào tới bên cạnh hắn, ôm hắn thật chặt, vì hắn mà lệ rơi đầy mặt. Thậm chí nhìn thấy một màn Hoắc Vũ Hạo nói muốn giết hắn, cũng phải cùng hắn đồng sinh cộng tử.
Sau đó là cảnh Hứa Vân té xỉu, Hoắc Vũ Hạo quát to một tiếng, mang theo hắn rời khỏi. Tìm cái vạc nước ở nhà ăn bên đó, thanh tẩy thân thể cho hắn, lại từ quân nhu bên đó trộm một bộ quân phục toanh cho hắn mang trở về.
Đêm tối trở nên hư ảo, ánh sáng ban ngày trở về. Hết thảy đều khôi phục bình thường.
– Có cảm giác gì?
Âm thanh của Hoắc Vũ Hạo lại một lần nữa vang lên.
Đái Lạc Lê quay đầu nhìn về phía hắn, tựa như đang nhìn quái vật.
Hoắc Vũ Hạo mỉm cười hỏi:
– Ta là hỏi ngươi, thấy thế nào, có cảm giác gì.
Đái Lạc Lê theo bản năng lên tiếng:
– Nếu như khi đó Vân nhi ôm ta, ta còn thanh tỉnh thì tốt.
Hoắc Vũ Hạo một mặt im lặng vỗ vỗ trán của mình, lên tiếng:
– Ta biết ngay ngươi là loại người này. Ta hỏi ngươi, đối với thời điểm đêm qua bộc phát có cảm giác gì. Ngươi chẳng lẽ cũng không phát hiện, vũ hồn của bản thân trở nên không giống với lúc trước sao?
Đái Lạc Lê một mặt cảnh giác nhìn vào hắn, lên tiếng:
– Ngươi đến tột cùng là ai? Huyễn cảnh vừa rồi là chuyện gì xảy ra? Còn có, làm sao ngươi biết Vân nhi là công chúa?
Hoắc Vũ Hạo bật cười, nói:
– Xem ra, tiểu tử ngươi còn không tính là quá ngốc. Ta là Đường Đông, ta cũng chỉ là Đường Đông. Ngươi chỉ cần biết điểm này là đủ rồi. Ngươi hẳn cảm giác được, những ngày này ngươi đã đạt được thứ gì. Vì Vân nhi của ngươi, ngươi phải cố gắng. Ta cũng chỉ có thể vì ngươi làm những thứ này.
Dứt lời, hắn quay người đi về hướng doanh trại, trước khi bắt đầu huấn luyện tân binh, vẫn có thể lại nghỉ ngơi một chút.
Nhìn vào bóng lưng Hoắc Vũ Hạo rời đi, thần sắc trên mặt Đái Lạc Lê biến ảo âm tình bất định.
Hắn đến tột cùng là ai? Lúc này, bất luận hắn lại trì độn thế nào, cũng có thể cảm giác được Hoắc Vũ Hạo không tầm thường. Bản thân là Hồn Tôn mà không phải đối thủ của một người bình thường như hắn? Chuyện này hắn vốn trong lòng còn có nghi ngờ. Mà Hồn Tông Hứa Vân cũng đồng dạng không phải đối thủ của hắn, hơn nữa dựa trên cảm giác, hai người bọn họ so với Đường Đông đều chênh lệch rất xa.
Ta sớm nên nghĩ tới, hắn nhất định là hồn sư, chỉ không biết là hồn sư loại nào. Nhưng mà, hắn ở trong quân đội, đến tột cùng là làm cái gì?
Hắn nói không sai, bản thân mình có thể cảm giác được.
Đái Lạc Lê an tĩnh lại, cẩn thận nhớ lại hơn một tháng qua, bản thân cùng với Đường Đông phát sinh đủ loại sự tình. Mặc dù mỗi lúc trời tối đều bị hắn đánh giống bao cát. Nhưng mà, lúc này nhớ lại, hắn lại ngạc nhiên phát hiện, hơn một tháng qua, tốc độ tăng lên tu vi của mình, bất cứ lúc nào trước kia cũng không thể so sánh. Cho dù là thời điểm phụ thân rất ngẫu nhiên nhín chút thời gian tự mình dạy bảo, cũng đồng dạng không tiến bộ nhiều bằng hơn một tháng qua bản thân tự tiến bộ.
Kỳ lạ hơn dị chính là đêm qua, loại trạng thái đó. . .
Hắn nói, vũ hồn của ta biến hóa?
Đái Lạc Lê nhắm hai mắt lại, lặng lẽ cảm thụ vũ hồn của bản thân. Rất nhanh, hắn liền phát hiện kinh hỉ, sau đó đắm chìm trong phần vui mừng này .
Đúng vậy, vũ hồn có biến hóa, hơn nữa biến hóa to lớn, vượt xa khỏi tưởng tượng của hắn. Loại biến hóa này làm hắn dường như có loại cảm giác thoát thai hoán cốt.
Đường Đông, ngươi đến tột cùng là ai? Ngươi là người phụ thân phái tới giúp ta sao? Nhưng mà, nhìn tuổi tác của hắn rõ ràng không kém ta bao nhiêu a! Nguyên nhân vì sao hắn lại cường đại như thế, hắn đến tột cùng là ai?
Đái Lạc Lê mang theo nghi hoặc, nhưng vẫn đắm chìm trong trạng thái cảm thụ vũ hồn của bản thân. Một phần thuộc tính tinh thần trong vũ hồn đã hoàn toàn đã thức tỉnh, trong cảm giác của hắn, hết thảy đều trở nên khác biệt, hết thảy đều trở nên thật tốt đẹp.