Vừa nhìnxuống, chú liền thấy ngay thứ gì đó rất kỳ quặc nằm dưới đáy vạc sắt.Xem kỹ thì mới phát hiện ra đó là hai cái khóa tỳ bà đen thui như vuốtquỷ, xích chặt vào một bộ hài cốt. Tứ chi xoắn xuýt một chỗ cùng xiềngxích, chân tay đều bị chặt đứt, thoạt trông cứ như một nô lệ tuẫn táng.
Bộ hài cốt cực kỳ cao lớn, thân mặc lân giáp(*) bằng đồng đã rách nát tả tơi, hộp sọ rất kì dị. Chỗ bị khóa tỳ bà xíchchặt chính là xương quai xanh của hài cốt, một khúc xương quai xanh đãgãy, khúc còn lại vẫn bị xích rất chắc chắn.
(*) Lân giáp là loại giáp kết bằngnhững mảnh kim loại xếp so le, trông giống lớp vẩy cá hoặc vẩy bò sátnên mới gọi là lân giáp)
Chú Ba cựckì kinh ngạc, thầm suy tính. Dùng khóa tỳ bà xỏ vào xương quai xanh làmột loại cực hình thời cổ đại, dùng để hạn chế tự do của phạm nhân. Thời cổ đại, kẻ nào võ công cao cường, không thể kìm kẹp được bằng xiềngxích thông thường, thì phải khóa chặt lại bằng cách xích vào xương quaixanh. Xương quai xanh sở dĩ còn gọi là “tỏa cốt”(**) cũng vì nguyên nhân đó.
(**) Xương quai xanh tiếng Trung gọi là xương tỳ bà, vì hình dạng nó nhang nhác giống cái đàn tỳ bà. Chữ tỏatrong đây có nghĩa là khóa.
Hài cốtđã mục rữa hết mức rồi. Xương xẩu rạn nứt thành hình vảy chi chít, dường như chỉ cần chạm vào một cái là vỡ vụn. Chú Ba cẩn thận soi đèn vào thì thấy hộp sọ của bộ hài cốt này khác hẳn người thường. Chưa nói đến kích cỡ hộp sọ, chỉ nội so chiều dài thôi đã thấy gấp đôi người thường. ChúBa không biết nói thế nào để hình dung, nói thẳng ra là cảm thấy trôngnó giống quả chuối tiêu to tướng.
Trong ngôimộ cổ này lại nhốt một bộ xương người quái dị như vậy, thật là ly kỳ cực độ. Xem kết cấu của mộ thất thì hẳn bộ hài cốt đã bị treo trên đỉnh mộtừ lâu, chỉ cần chạm phải cơ quan trong quan tài một cái là bộ hài cốtnày sẽ thình lình rớt xuống. Quả thật là rất tài tình.
Thế nhưng,đây tóm lại là để làm cái gì? Nếu bảo rằng đó là cơ quan chống trộm, thì tuy có đáng sợ đấy, song chẳng hề có lực sát thương. Kẻ có thể đi vàomộ thất dưới đáy biển, có nhẽ nào lại bị một bộ xương người dọa chạy mất chứ? Mà bộ hài cốt được treo này rõ ràng không phải là một cái xác bình thường. Vậy rốt cuộc nó là cái quái gì?
Sức tưởngtượng của chú Ba quá mức nghèo nàn, tâm trí lại bị trói buộc trong cơnhốt hoảng nên càng không tìm ra manh mối. Được cái đầu óc chú xoay xởrất nhanh, trong nháy mắt đã nghĩ đến một việc: bộ hài cốt đáng sợ nàycó khi nào chính là bánh tông đã bị thi biến? Sợi xích sắt kia to bằngmiệng bát ăn cơm, lại tròng theo cả khóa tỳ bà, hiển nhiên là để khóathứ gì đó khi còn sống có sức lực vô cùng mạnh mẽ. Từ xưa đã nghe nói, ở Miêu Cương có người nuôi được tiểu quỷ với quỷ nhập tràng trong vùngđất âm. Lẽ nào chủ mộ nơi này cũng dùng khóa tỳ bà xích một cái xác đãthi biến làm chó giữ cửa chăng?
Hài cốt đãmục rữa hết, cho dù có là bánh tông thật thì cũng sắp tan thành tro bụi, còn dọa được ai? Chú Ba nổi trí tò mò, mà lá gan cũng xem như lớn. Thếlà, để quan sát kĩ càng hơn, chú lại bò lên trên vạc sắt, tronglúc đó còn gọi Giải Liên Hoàn qua đây chụp ảnh luôn cả thứ này để lúc về chú còn có chỗ tham khảo.
Giải LiênHoàn lại không thấy đáp lời. Chú Ba dĩ nhiên cũng không thèm để ý, leotọt vào trong vạc. Chẳng ngờ bên trong vạc sắt phủ một lớp tro bụi dọctừ trên đỉnh xuống, bàn chân ướt nhẹp của chú đạp vào, thế là trượt oạch một cái, cả người lộn một vòng trên thành vạc, rồi ngã dúi dụi vàotrong đống xương cốt.
Đống xươngkia vốn đã xốp giòn, lúc nãy rớt xuống lại lỏng lẻo sẵn, nay va chạm như vậy lại càng vụn tơi ra như bột phấn. Chú Ba quýnh quáng lóng ngóngchân tay ngồi thẳng dậy, cầm chắc đèn pin soi lại thì thấy mình đã ngãvào trong lòng bộ hài cốt. Cái đầu lâu dị dạng thì lủng lẳng treo bêncạnh đầu chú, bị chú xô vào vách vạc liền vỡ vụn, lộ ra khoang sọ bêntrong. Một đám thứ gì trông như tổ ong bám dính vào trong khoangsọ, phía trên có từng viên từng viên trứng côn trùng trông y hệt hạttrân châu phủ kín cả bề mặt.