Tổng thống Harrison đã đồng ý với hai người sẽ không công khai vị trí của hành tinh Nhện Đỏ, đồng thời còn để hành tinh ấy trở thành bí mật được giữ gìn cẩn thật. Nếu tiết lộ bí mật, đó sẽ là trọng tội của quân nhân. Vậy nên đến nay chỉ có rất ít người biết vị trí của hành tinh Nhện Đỏ, hệ sinh thái ở đó cũng được bảo tồn nguyên vẹn.
Lục Tắc Hiên rất hiểu vì sao Nhiên Nhiên lại muốn chọn hành tinh Nhện Đỏ làm địa điểm tổ chức hôn lễ.
Đối với Nhiên Nhiên, nhện chúa giống như một người mẹ khác của cậu. Năm xưa, vào thời điểm cậu tuyệt vọng, khổ sở nhất, nhện chúa đã đưa cậu thoát khỏi đêm đen, trao cho cậu hy vọng tái sinh. Về sau, Tạ Nhiên có thể hoàn thành kế hoạch nằm vùng, diệt trừ tổ chức hắc ám một cách thuận lợi, không thể không kể đến sự tương trợ của nhện chúa.
Mấy năm nay bận rộn dẫn dắt Quân đoàn Linh Hồ tới rất nhiều hành tinh lạ, rất lâu rồi chưa gặp lại nữ hoàng, Tạ Nhiên cũng thấy khá nhớ bà ấy.
Kết hôn là chuyện trọng đại của đời người, sao có thể thiếu người bạn vũ trụ cực kỳ quan trọng này được?
Lục Tắc Hiên hoàn toàn tôn trọng và ủng hộ quyết định của Nhiên Nhiên, hắn nói: “Không thành vấn đề. Nếu đã chọn hành tinh Nhện Đỏ thì không thuê đơn vị tổ chức sự kiện nữa. Chúng ta tự làm một hỗn lễ ấm áp nho nhỏ, mặt cỏ là thảm đỏ, đám nhện con chính là phù rể của chúng ta?”
Tạ Nhiên tưởng tượng hình ảnh đám nhện con bay rợp trời cùng họ đi trên thảm cỏ, không khỏi háo hức: “Thế mới là hôn lễ độc nhất vô nhị trong vũ trụ. Anh nói xem, liệu nữ hoàng có thấy chúng ta phiền phức không? Kiểu “sao đám người này lại mò tới đây nữa vậy” ấy?”
Lục Tắc Hiên dịu dàng ôm vai Tạ Nhiên, nói: “Không đâu. Em cũng là người bạn cực kỳ thân thiết của bà ấy mà. Chắc chắn bà ấy sẽ rất vui khi em đã có được hạnh phúc của riêng mình.”
Hai người nhìn nhau, cùng mỉm cười.
Tạ Nhiên là nhà ngoại giao vũ trụ đầu tiên của Liên bang. Thế nên hôn lễ của Tạ Nhiên được tổ chức tại hành tinh khác cũng coi như hợp phong cách riêng.
Đến khi đó, cậu sẽ mời nhện chúa, người bạn vũ trụ của mình, làm người chứng kiến cho cuộc hôn nhân này.
***
Sau khi quyết định hình thức cũng như thời gian tổ chức hôn lễ, Lục Tắc Hiên và Tạ Nhiên bắt đầu lên danh sách khách mời.
Vì hôn lễ được tổ chức trên hành tinh Nhện Đỏ không thể tiết lộ vị trí, khách mời lần này đều là người thân, bạn tốt của cả hai. Ngoại trừ gia đình đôi bên, Tổng thống Harrison cũng đã nói sẽ tới tham dự hôn lễ. Ngài Tổng thống đã nể mặt như vậy thì cả hai cùng bàn bạc rồi quyết định mời ông làm chủ hôn.
Ngoài ra, lúc trước bà Joseph cũng đã dặn đừng quên bà. Dù sao bà ấy cũng là chứng nhân đầu tiên cho độ phù hợp 98% của hai người, tuy bà đã rời khỏi hành tinh Thủ đô nhưng thiệp mời nhất định phải gửi tận tay.
Những người hỗ trợ kế hoạch nằm vùng của họ, Chu Thiên Dịch, Đường Sách, đương nhiên phải mời; rồi cả bạn bè thân thiết trong Đội đặc chiến Liệp Ưng, Quân đoàn Linh Hồ cũng không thể thiếu.
Liệt kê hết khách khứa quan trọng, danh sách đã có gần 50 cái tên.
Với thân phận của hai người, đây đã là hôn lễ với quy mô siêu nhỏ rồi. Rất nhiều tướng sĩ của Quân đoàn Liệp Ưng và Linh Hồ đều chưa mời, đến khi quay về hành tinh Thủ đô, chắc chắn họ còn phải tổ chức một buổi tiệc khác bù lại.
Ngày 28 tháng 10, Tạ Nhiên và Lục Tắc Hiên tới hành tinh Nhện Đỏ trước. Ngay khi phi thuyền của hai người đáp xuống, tiếng vo ve quen thuộc lại vang lên khắp xung quanh.
[Nhiên Nhiên tới kìa!] [Có cả Lính gác biết bay kia nữa?] [Về báo với mẹ nhanh lên, Nhiên Nhiên đến thăm chúng mình!]Sương đỏ trong rừng tự động tách ra thành một lối đi, Tạ Nhiên và Lục Tắc Hiên sóng vai tiến vào rừng sâu. Nhện chúa vẫn ở trong tổ của mình như trước. Tuổi thọ của nhện mắt đỏ lên đến hàng trăm năm, mỗi lần gặp, Tạ Nhiên đều thấy bà chẳng hề thay đổi chút nào.
Giọng nói dịu dàng của nhện chúa vang lên trong đầu: “Nhiên Nhiên, lần này cậu tới thăm tôi hay có chuyện cần nhờ tôi giúp?”
Tạ Nhiên cười, đáp: “Cả hai.” Cậu nhìn người đàn ông bên cạnh mình, nói: “Chắc bà vẫn nhớ Lục Tắc Hiên đúng không? Anh ấy là Lính gác của tôi, chúng tôi đã quyết định kết hôn.”
Nhện chúa không hiểu kết hôn là gì nên rất thắc mắc: “Kết hôn? Nghĩa là sao?”
Tạ Nhiên giải thích: “Đó là một tập tục của loài người chúng tôi. Hai người yêu thương nhau sẽ lập nên một gia đình, ở bên đối phương cho đến mãi về sau.”
Có vẻ nhện chúa đã hiểu, bà mỉm cười, hỏi: “Vậy hai cậu sẽ sinh đẻ đúng không?”
Tai Tạ Nhiên hơi hồng lên, cố gắng giải thích: “Cách để tạo ra con cái của loài người khá khác loài nhện, cần phải kết hợp thân thể. Sau khi đánh dấu lẫn nhau, Lính gác và Dẫn đường có thể thai nghén thành con.”
Nhện chúa tò mò hỏi: “Một lần tôi có thể đẻ hơn chục nghìn trứng nhện, các cậu thì sao?”
Một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống từ trên trán Tạ Nhiên, cậu đáp: “Loài người một lần chỉ đẻ được một con thôi. Cũng có trường hợp nhiều hơn, thường là hai, hơn nữa thì rất hiếm.”
Nhện chúa nói với vẻ tiếc nuối: “Thế thì hiệu suất sinh đẻ của các cậu thấp quá.”
“…” Tạ Nhiên dở khóc dở cười. Mỗi loài lại có một cách thức duy trì nòi giống riêng, thảo luận về vấn đề này kỳ quặc quá đi mất.
Lục Tắc Hiên đã liên kết tinh thần với Tạ Nhiên, có thể biết được nội dung trò chuyện giữa cậu và Tạ Nhiên. Nghe đến đó, hắn không khỏi ngượng ngùng gãi mũi, nói: “Nhện chúa tò mò ghê. Sau này, có con rồi, chúng ta cũng đưa đứa bé tới cho bà ấy gặp nhé.”
Tạ Nhiên ho khẽ một tiếng, chuyển đề tài về chuyện chính: “Nữ hoàng, kết hôn là chuyện rất trọng đại đối với loài người chúng tôi. Bà là bạn vũ trụ tốt nhất của tôi nên tôi muốn chia sẻ niềm vui này cùng bà, chọn hành tinh Nhện Đỏ làm nơi tổ chức hôn lễ. Bà thấy vậy có được không?”
Nhện chúa đồng ý ngay: “Đương nhiên quá được. Chỗ tôi bình thường cũng chẳng có ai ghé tới, không ngờ cậu lại chọn hành tinh của tôi làm nơi kết hôn. Tôi chưa thấy hôn lễ của loài người bao giờ, cần tôi giúp gì không?”
Được bà đồng ý, Tạ Nhiên rất vui, nói: “Đến lúc đó chúng tôi sẽ cử hành một nghi thức đơn giản, nhờ nhện con làm bạn đồng hành với chúng tôi là được. Bà có thể làm nhân chứng hôn lễ cho chúng tôi.”
Nhện chúa mỉm cười: “Không thành vấn đề, hôn lễ của loài người các cậu chắc chắn sẽ rất thú vị.”
***
Tạ Nhiên và Lục Tắc Hiên ở lại hành tinh Nhện Đỏ trong nhà gỗ Đội đặc chiến Liệp Ưng dựng lên khi trường.
Sáng sớm ngày 30 tháng 10 năm thiên văn thứ 502, tất cả khách mời tập trung tại địa điểm được chỉ định, lên chiến hạm rời khỏi hành tinh Thủ đô. Khi được biết hôn lễ sẽ tổ chức trên hành tinh lạ, ngoại trừ những người hồi trước đã từng đến hành tinh Nhện Đỏ, tâm trạng của những vị khách khác vừa kích động, vừa hồi hộp.
Đây chính là hôn lễ đầu tiên được tổ chức tại lãnh địa của sinh vật vũ trụ trong lịch sử Liên bang đó!
Có người lén nhận xét: “Tổ chức hôn lễ trên đất của sinh vật vũ trụ luôn, hai người họ bạo gan thật đấy!” “Nhiên Nhiên là đại sứ ngoại giao mà, chắc chắn phải có bạn bè ngoài vũ trụ, hôn lễ như thế mới ấn tượng chứ.”
Sau hai tiếng di chuyển trên đường hàng không vũ trụ, chiến hạm đã tới thiên hà Nam Tam Giác.
Thấy chiến hạm lao thẳng vào lỗ sâu vũ trụ, bắt đầu lắc lư giữa dòng khí, thậm chí còn quay tròn, chổng ngược, những vị khách lần đầu trải nghiệm cảm giác mạo hiểm này đều sợ xanh cả mặt. Tổ chức một buổi hôn lễ thôi mà chơi dữ quá vậy?!
Người bình thường đi đám cưới đều lái xe bay, cùng lắm thì đi du thuyền, phi thuyền.
Hai người lại cho khách đi xuyên qua lỗ sâu luôn?!
Sau vài phút quay cuồng, cuối cùng chiến hạm Linh Hồ đã mở lồng phòng ngự cũng hạ cánh vững càng. Trái tim treo lơ lửng của khách mời rốt cuộc được về với đúng vị trí của nó.
Lục Đình Ngự cười khà khà, nói: “Các vị khách quý chắc đã hoảng hồn một phen nhỉ. Mời mọi người qua bên này nghỉ xuôi chút đã.”
Hơn năm mươi khách mời lần lượt xuống khỏi chiến hạm. Nhìn khu rừng rậm phủ kín sương đỏ, mọi người ai cũng vừa hào hứng, vừa căng thẳng. Rất nhiều người lần đầu tiên đặt chân tới địa bàn của sinh vật vũ trụ, cứ cảm thấy hệt như đang đi du lịch khám phá.
Tiêu Thước nhìn khung cảnh trước mắt, khẽ hỏi: “Hồi đó các ông dùng nơi này làm doanh địa à?”
“Đúng thế, môi trường ở đây rất khá, bọn tôi dựng vài căn nhà gỗ, hằng ngày ăn nấm với quả dại.” Lục Đình Ngự nhìn về phía nhà gỗ, nhớ lại, khoảng thời gian đó đúng là nhàn nhã vô cùng.
Bà Joseph đi tới, hỏi chuyện: “Tướng quân Lục, đây là hành tinh Nhện Đỏ à? Nhện chúa mọi người hay kể ở đâu vậy?”
Lục Đình Ngự cười tủm tỉm: “Chắc chờ đến khi nghi thức bắt đầu, bà ấy sẽ xuất hiện thôi. Mọi người chuẩn bị tâm lý nhé, đừng có sợ quá.”
Ở nơi không ai trông thấy, nhện đen của Chu Thiên Dịch đã tót tới chỗ nhện chúa chơi.
Chủ hôn của lễ cưới lần này do Tổng thống Harrison đích thân đảm nhiệm. Đây cũng là lần đầu tiên ông làm chủ hôn kể từ khi giữ cương vị Tổng thống.
Đúng 12 giờ trưa, hôn lễ chính thức bắt đầu.
Đây là hiện trường hôn lễ đặc biệt nhất mọi người từng được nhìn thấy. Không có bóng bay, thảm đỏ, không có bục tuyên thệ hay nhà thờ, chỉ có hoa tươi, cây xanh và mặt cỏ hoàn toàn tự nhiên. Những sợi tơ đỏ trong veo, phát sáng chăng đầy trên cây trở thành đồ trang trí đẹp nhất của hôn lễ. Sương đỏ tự động tản ra chính là tấm “thảm đỏ” dẫn thẳng đến hạnh phúc của hai chú rể.
Tổng thống Harrison đứng ở đầu lối đi tách từ sương đỏ, cất giọng: “Hôm nay là ngày 30 tháng 10 năm thiên văn thứ 502, đồng thời là sinh nhật 28 tuổi của hai chú rể Tạ Nhiên và Lục Tắc Hiên. Cảm ơn các vị khách quý đã dành thời gian tới tham dự hôn lễ của đôi bạn trẻ.”
“Trải qua rất nhiều thăng trầm, cuối cùng hai chú rể đã có thể về bên nhau. Tôi rất vui khi có thể đứng tại đây với vai trò chủ hôn, cùng các vị khách quý chứng kiến hôn lễ đặc biệt này của họ. Tiếp theo, xin mời hai chú rể tiến vào!”
Lục Tắc Hiên và Tạ Nhiên sóng vai bước ra từ nhà gỗ.
Hai người mặc bộ Âu phục cùng kiểu dáng, thắt cà vạt cùng hoa văn. Hình ảnh Lính gác anh tuấn và Dẫn đường điển trai đi bên nhau thật sự vô cùng đẹp đôi.
Lục Tắc Hiên nhìn Dẫn đường bên cạnh bằng ánh mắt rất dịu dàng, chủ động nắm tay cậu. Tạ Nhiên cũng nắm lại tay đối phương, mười ngón đan vào nhau.
Trong tiếng pháo tay của tất cả khách mời, hai người tay trong tay cùng bước vào theo con đường sương đỏ.
Trên đầu, đám nhện con mắt đỏ bay thành đàn. Chúng xếp làm hai hàng ngay ngắn, bay bên cạnh Lục Tắc Hiên và Tạ Nhiên như đang hoan nghênh hai chú rể. Tiếng vo ve trở thành bản nhạc đệm êm tai nhất cho hôn lễ.
[Đây là hôn lễ của con người hả? Thú vị quá!] [Hôm nay đông vui thật đấy, nhiều người quá chừng luôn kìa?] [Chúc mừng đám cưới của Nhiên Nhiên!] [Lục Tắc Hiên, nể mặt Nhiên Nhiên, cũng chúc mừng anh.]Nghe tiếng líu ríu của chúng, Tạ Nhiên không khỏi nhoẻn miệng cười.
Đoàn người tiến vào khu rừng phủ đầy sương đỏ. Những sợi tơ nhện trong veo lấp lánh, cây cối xung quanh cành lá đan vào nhau, hoa tươi trên mặt đất cũng là những chủng loại chưa bao giờ trông thấy, cảnh sắc mỹ lệ này khiến những vị khách lần đầu tới hành tinh Nhện Đỏ kinh ngạc không thôi.
Càng bất ngờ hơn là phía trước, cuối con đường sương đỏ, lại có một quái vật khổng lồ.
Quái vật kia hệt như một tòa nhà cao tầng sừng sững giữa rừng. lớp vỏ cứng bao bên ngoài tám cái chân sắc nhọn, đôi mắt đỏ au, to như cái chậu rửa mặt đang lẳng lặng nhìn mọi người. Ai cũng biến sắc khi vừa trông thấy nó, còn toan bỏ chạy.
Nhưng nhớ ra nó chính là nhện chúa từng cứu Tạ Nhiên và giúp mọi người ẩn náu tại đây để đối phó với tổ chức hắc ám, bấy giờ khách khứa mới bình tĩnh hơn chút mà đứng lại, tò mò ngước nhìn con đầu đàn mạnh mẽ của loài sinh vật vũ trụ này.
Harrison dừng bước, thân thiện chào hỏi nữ hoàng rồi giới thiệu: “Hôm nay, chúng ta vinh hạnh mời nhện chúa, lãnh tụ của hành tinh Nhện Đỏ, tới làm chứng cho hôn lễ của Tạ Nhiên và Lục Tắc Hiên!”
“Nữ hoàng đã từng trao cho Tạ Nhiên sự động viên và vỗ trợ ấm áp nhất khi cậu ấy tuyệt vọng, giúp Tạ Nhiên tìm được cuộc sống mới giữa tuyệt cảnh; Bà ấy cũng từng giúp Tạ Nhiên và Lục Tắc Hiên có thể bí mật hoàn thành liên kết tinh thần. Vậy nên, đối với hai chú rể, nhện chúa chính là đồng minh quan trọng nhất.”
Hôm nay, hành tinh Nhện Đỏ vô cùng náo nhiệt, trông nữ hoàng cũng có vẻ rất vui.
Bà phát ra tín hiệu tinh thần, giọng nói vẫn dịu dàng hệt như trong ký ức: “Nhiên Nhiên, năm đó, khi cậu tới hành tinh Nhện Đỏ chỉ có một thân một mình lại còn bị thương nặng. Tôi đã rất lo rằng cậu sẽ không thể sống sót nổi. Hiện giờ, thấy cậu đã tìm được bạn đời của mình, tôi cũng rất mừng cho cậu. Chúc hai cậu hạnh phúc.”
Tạ Nhiên vui vẻ nhìn về phía bà, nghiêm túc nói: “Cảm ơn bà, chúng tôi sẽ hạnh phúc.”
Tất cả Dẫn đường ở đây đều cảm nhận được tín hiệu tinh thần của bà.
Quái vật trông thì to lớn, đáng sợ nhưng thế giới tinh thần lại ôn tồn như mẹ hiền.
Cha mẹ Tạ Nhiên đều đã mất, đối với cậu, có lẽ nhện chúa cũng không khác gì người thân nhỉ? Mọi người nhìn Tạ Nhiên trò chuyện với nữ hoàng, rốt cuộc cũng hiểu vì sao cậu lại muốn chọn nơi này làm địa điểm tổ chức hôn lễ.
Tần Tiêu và Tạ Thần nhìn nhau, may mà Nhiên Nhiên gặp được rất nhiều chuyện tốt trên hành tinh Nhện Đỏ, bằng không, có lẽ họ đã mất cậu từ lâu rồi. Giờ nhìn Nhiên Nhiên trở lại đây kết hôn, là người lớn trong gia đình, họ cũng rất mừng.
“Mời hai chú rể chính thức tuyên thệ.” Harrison nghiêm giọng hỏi: “Anh Lục Tắc Hiên, anh có đồng ý kết duyên với anh Tạ Nhiên, từ nay về sau sẽ sẻ chia mọi vui sướng, cùng đối mặt mọi gian khổ, thấu hiểu nhau, bầu bạn bên nhau, chăm sóc đối phương cả đời không?”
Lục Tắc Hiên nhìn Tạ Nhiên, trong đôi mắt sâu tràn ngập vẻ yêu thương: “Tôi đồng ý.”
Harrison tiếp tục: “Anh Tạ Nhiên, anh có đồng ý kết duyên với anh Lục Tắc Hiên, từ nay về sau sẽ sẻ chia mọi vui sướng, cùng đối mặt mọi gian khổ, thấu hiểu nhau, bầu bạn bên nhau, chăm sóc đối phương cả đời không?”
Tạ Nhiên mỉm cười, đáp rất kiên định: “Tôi đồng ý.”
Harrison đưa mắt nhìn về phía khách mời, hỏi: “Có ai đang có mặt tại đây phản đôi hai người họ thành đôi không?”
Tiếng cười vang lên trong đám đông: “Cực kỳ ủng hộ!” “Ba thực thể tinh thần đang nhìn chằm chằm kia kìa, ai mà dám phản đối!”
Chim ưng trắng liếc nhìn vị khách kia bằng ánh mắt như muốn nói “Coi như anh thức thời”.
Harrison nhìn các thực thể tinh thần bên cạnh hai người, cười nói: “Sau đây tôi xin tuyên bố, dưới sự chứng kiến của nhện chúa và toàn bộ khách mời tại hiện trường, Tạ Nhiên và Lục Tắc Hiên chính thức trở thành một cặp hợp pháp!”
Tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang khắp địa điểm tổ chức hôn lễ. Đám nhện con cũng hào hứng kêu vo ve không ngừng.
Đến cả nhện chúa cũng phát ra tiếng cười vui sướng. Bà đột ngột vươn chân tới, đưa luôn hai chú rể lên lưng mình.
Lục Tắc Hiên và Tạ Nhiên nhìn nhau, có thể thấy rất rõ hình ảnh phản chiếu của bản thân trong mắt đối phương.
Lúc trước, trên lưng nhện chúa, hai người bí mật hoàn thành liên kết tinh thần.
Hiện tại, lại đứng ở vị trí tương tự, lưng của nhện chúa vẫn hệt như trước kia, lớp lông tơ dày hệt như tấm thảm mềm mại. Lục Tắc Hiên vươn tay ôm eo Tạ Nhiên. Ngay sau đó, nụ hôn nóng bỏng của người đàn ông lập tức đặt trên môi Tạ Nhiên.
Lông mi Tạ Nhiên hơi run nhẹ, cậu nhắm mắt, ôm lấy Lục Tắc Hiên, nghiêm túc đáp lại.
Hai người quấn quýt, thân mật bên nhau không thể tách rời.
Khách khứa vô cùng sửng sốt trước hình ảnh đang diễn ra: Hai con người đang ngọt ngào ôm hôn nhau trên lưng một quái vật vũ trụ khổng lồ. Cảnh tượng này trông thì cực kỳ đối lập nhưng không hiểu sao lại hài hòa khác lạ.
Có vẻ nữ hoàng rất vui lòng làm “thú cưỡi” cho hai người họ? Hai người kia cũng rất quen với việc đứng trên lưng bà ấy?
Nghĩ đến phía dưới còn có người lớn hai nhà, Lục Tắc Hiên chỉ hôn Nhiên Nhiên một lát rồi tách ra.
Hắn nhìn Tạ Nhiên, dịu dàng nói: “Nhiên Nhiên, tôi yêu em.”
Tạ Nhiên mỉm cười: “Em cũng yêu anh.”
Chim ưng trắng dang rộng đôi cánh, miệng cất tiếng kêu sung sướng. Cáo chín đuôi và cáo trắng chạy đuổi theo nó, ba thực thể tinh thần vui vẻ chơi đùa trong rừng rậm. Hai người đứng trên lưng nhện chúa trông thấy cảnh tượng đó, không khỏi nhìn nhau cười.
Từ nay về sau, thế giới tinh thần của cả hai sẽ không còn cô quạnh nữa.
Họ sẽ mãi mãi bầu bạn bên nhau. Chim ưng trắng và cáo cũng trở thành bạn đời tinh thần không gì có thể chia lìa.
Chú ý: Chương sau bắt đầu xuất hiện tình tiết công thụ có con (bầu giai đoạn đầu sau đó nuôi phôi ngoài cơ thể bằng công nghệ cao).
Nếu không thích dạng tình tiết này mời chủ động bỏ qua.