Bóng dáng đại bàng vàng cũng không trông thấy được trong thế giới tinh thần nữa vì Lính gác biến dị đã hợp nhất với thực thể tinh thần.
Thấy sắc mặt khó coi của Dụ Nhiên, Lục Tắc Hiên lo lắng siết chặt nắm tay: “Sao rồi, anh ấy… Còn cứu được không?”
Dụ Nhiên im lặng một lát rồi nói: “Anh ấy đã biến dị quá lâu, thế giới tinh thần bị hủy diệt hoàn toàn.”
Lục Tắc Hiên đau khổ cúi gục đầu. Hắn biết Lính gác biến dị gần như cầm chắc cái chết, chưa từng xuất hiện tiền lệ cứu chữa thành công. Huống hồ anh hắn còn là Lính gác cấp S biến dị, càng không tài nào khôi phục hoàn toàn được.
Lục Thành An giờ đang bị thương nên không tấn công hai người. Đến khi vết thương lành rồi, chưa biết chừng sẽ nuốt sống họ không chút nể nang.
Thấy vẻ đau khổ của Lục Tắc Hiên, Dụ Nhiên an ủi: “Chí ít anh ấy vẫn sống, còn sống là còn hy vọng. Tôi nghe nói Hội trưởng Hiệp hội Dẫn đường là một trong những Dẫn đường có năng lực chữa trị rất xuất sắc của Liên bang, chỉ có điều hiện tại còn chưa xác định được là địch hay bạn. Chờ sau này mọi chuyện êm xuôi, nếu ông ấy và Mạc Duy không cùng một phe, có lẽ tôi có thể phối hợp với ông ấy? Hai Dẫn đường cấp S+ cùng chữa trị biết đâu lại cứu được anh trai anh.”
Tuy hy vọng rất xa vời… Nhưng chỉ cần vẫn còn một tia hy vọng, hắn sẽ không bao giờ bỏ lại Lục Thành An.
Lục Tắc Hiên nhanh chóng bình tĩnh lại, hỏi: “Tiếp theo chúng ta làm gì? Giấu anh ấy ở chỗ nào đó sao?”
Hai người nhìn nhau, cùng đưa ra phương án trong đầu: “Hành tinh Nhện Đỏ?”
Hiện tại, nơi an toàn nhất chỉ có hành tinh Nhện Đỏ.
Hành tinh Thủ đô là nơi chắc chắn không thể tới, hai người họ đưa theo Lục Thành An sẽ không qua nổi ngay từ cửa kiểm tra an ninh. Những hành tinh khác, họ không biết liệu đó có phải căn cứ thí nghiệm của tổ chức hắc ám hay không. Hình thể sau khi biến dị của Lục Thành An quá lớn, cũng quá đặc trưng, rất khó tìm được nơi nào náu mình phù hợp.
Chỉ có hành tinh Nhện Đỏ hiện vẫn chưa thuộc bản đồ Liên bang là không bị ai nắm được vị trí.
Dụ Nhiên cân nhắc cẩn thận một lát, nói: “Tôi nói với Mạc Duy là sẽ dẫn cha anh đến đó, tạo ra một vụ tai nạn, từ đó để anh kế thừa vị trí Quân đoàn trưởng Quân đoàn Liệp Ưng. Ba ngày nữa tôi sẽ dẫn Tướng quân Lục tới gần lỗ sâu ở chòm sao Nam Tam Giác, dàn cảnh ông ấy bị nổ phi thuyền. Chúng ta phải bàn với cha anh trước để ông ấy đưa Lục Thành An cùng vào lỗ sâu rồi rơi xuống hành tinh Nhện Đỏ.”
Lục Tắc Hiên suy nghĩ theo mạch tư duy của Dụ Nhiên: “Nếu vậy, họ sẽ tập trung được với thành viên Đội đặc chiến Liệp Ưng, quan trọng hơn cả là không ai biết họ còn sống. Cha tôi đã “chết”, em hoàn thành nhiệm vụ giúp tôi trở thành Quân đoàn trưởng, Mạc Duy sẽ càng tin tưởng em hơn. Chờ đến thời điểm then chốt lại nhờ cha tôi đưa cả đội Liệp Ưng trở về, đánh lão ta một trận bất ngờ?”
Dụ Nhiên nói: “Đúng vậy, đây là cách duy nhất lúc này.”
Lục Tắc Hiên lo lắng: “Nhưng mà… Lữ Tiểu Long biết sự tồn tại của hành tinh Nhện Đỏ.”
Dụ Nhiên bình tĩnh: “Yên tâm, tôi đã lường trước chuyện này rồi. Lúc rời khỏi hành tinh Nhện Đỏ, đến chòm sao Kiếm Ngư thả hai quái thú kia, tôi đã lặng lẽ tấn công thế giới tinh thần của Lữ Tiểu Long, thay đổi ký ức để khiến hắn tưởng rằng chúng ta trốn thoát từ chòm sao Kiếm Ngư.”
Dụ Nhiên chỉnh sửa đoạn ký ức “Phi thuyền bị hút vào lỗ sâu vũ trụ, mọi người dùng khoang thoát hiểm rơi xuống hành tinh Nhện Đỏ” trong đầu Lữ Tiểu Long thành “Phi thuyền gặp phải tập kích trên không của quái thú biết bay, mọi người dùng khoang thoát hiểm rơi xuống hành tinh S-107 thuộc chòm sao Kiếm Ngư.”
Cùng là gặp nguy hiểm, cùng là dùng khoang thoát hiểm, chẳng qua chỉ thay đổi địa điểm một chút.
Một “địa điểm” trong trí nhớ bị thay đổi, Lữ Tiểu Long gần như không hề phát hiện ra. Huống hồ sau khi tấn công, Dụ Nhiên lại dùng khả năng chữa trị của cáo trắng xóa sạch dấu vết từng bị tổn thương trong thế giới tinh thần hắn.
Sau khi trở về hành tinh Thủ đô, trong đầu Lữ Tiểu Long chỉ còn lại chòm sao Kiếm Ngư. Hắn cho rằng tất cả mọi chuyện đều xảy ra trên hành tinh S-107 của chòm sao Kiếm Ngư, tuyệt nhiên không nhớ được mọi người đã từng tới một hành lạ bên dưới lỗ sâu.
Thế nên tổ chức hắc ám vẫn hoàn toàn không biết về sự tồn tại của hành tinh Nhện Đỏ.
Lục Tắc Hiên phục sát đất khả năng trù tính kỹ lưỡng của Dụ Nhiên. Nhiên Nhiên thật sự rất cẩn thận, gần như tính toán hoàn hảo từng chi tiết. Điều đó cũng cho thấy Dụ Nhiên đã chuẩn bị rất lâu cho ngày này.
Có lẽ ngay từ khi rời khỏi hành tinh Nhện Đỏ năm ấy, cậu đã nhận định hành tinh này chính là mắt xích quan trọng nhất trong kế hoạch.
***
—ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Lục Tắc Hiên và Dụ Nhiên vờ như đi du lịch giải khuây, lái phi thuyền đi khắp nơi.
Để tránh chuyện Lục Thành An bị người khác phát hiện, mấy ngày nay hai người ăn ngủ luôn trên phi thuyền; thỉnh thoảng có tới vài nơi có cảnh đẹp cũng sẽ đỗ phi thuyền ở nơi an toàn, cẩn thận giấu đại bàng vàng đi thật kỹ.
Thiết bị tự phát nổ Mạc Duy đưa cho được Dụ Nhiên tháo ra, chỉnh sửa lại, biến nó thành một món phế vật thùng rỗng kêu to, chỉ nổ một chút rồi tự động tắt lửa.
Ba ngày sau, Dụ Nhiên quay một đoạn video cận mặt Lục Thành An gửi cho Tướng quân Lục Đình Ngự: “Tướng quân Lục, cháu trai ngài đang trong tay bọn tôi. Nếu muốn giữ mạng cậu ta, mời ngài giao nộp 1 triệu 250 nghìn tinh tệ tiền chuộc và tự tới đưa người về.”
Cái giọng điệu láo toét, tham lam này đúng là quá hợp với tác phong của lũ cướp vũ trụ.
Xem được video, Lục Đình Ngự trước giờ luôn tốt tính, dễ gần tức đến mức đập sập cả bàn.
Ông lập tức triệu tập vài cái cận vệ thân tín, bí mật tới địa điểm đã được Dụ Nhiên báo trước.
Mà trong lúc ấy, Dụ Nhiên và Lục Tắc Hiên đã lái phi thuyền dân dụng về hành tinh Thủ đô. Cậu phải tạo bằng chứng ngoại phạm cho Lục Tắc Hiên, đồng thời, ngay sau khi tin dữ về Tướng quân Lục cha truyền về còn phải nhanh chóng tiếp quản Quân đoàn Liệp Ưng, tránh xảy ra nội loạn.
Khi hai người về đến hành tinh Thủ đô cũng là lúc Tướng quân Lục cha vừa xuất phát.
Ông lái tàu chiến cỡ nhỏ tiến vào vũ trụ, đi tới một trường sao lạ theo chỉ dẫn của hệ thống định vị.
Cận vệ bên cạnh ông thấp giọng khuyên can: “Tướng quân, chỉ sợ chuyện này có trá. Thiếu tướng Lục Thành An đã hy sinh nhiều năm, sao tự nhiên sống lại được? Có khi nào đối phương dựng video giả, cố tình dẫn ông mắc câu không?”
Nét mặt Lục Đình Ngự rất nghiêm nghị: “Cháu trai một tay tôi nuôi lớn mà tôi lại không phân biệt thật giả chắc? Đấy chính là Thành An! Lũ cướp điên kia dám bắt Thành An rồi đòi tôi tiền chuộc! Tôi nhất định phải cho bọn chúng một bài học!”
Cận vệ còn định nói thêm nhưng Lục Đình Ngự đã khoát tay ngắt lời: “Đừng nói nữa. Trước khi chết, anh tôi đã nhờ tôi chăm sóc cậu con trai duy nhất của anh ấy thật tốt. Năm xưa tôi không bảo vệ được Thành An, giờ biết nó còn sống, tôi nhất định phải cứu nó về bằng mọi giá!”
Mấy tướng sĩ xung quanh liếc nhìn nhau, không nói gì nữa. Tướng quân đã cố chấp rồi thì đúng là khuyên sao cũng không nổi.
Bọn họ đâu biết lúc này đang có giọt mồ hôi lạnh trượt xuống từ trên trán Lục Đình Ngự. Con trai, bố của con phối hợp diễn kịch với con thế này cũng coi như khá ổn rồi nhỉ?
Trong video đó có một con số: 125, là tín hiệu xin giúp đỡ đã giao hẹn khi chuyển giao lệnh bài Tổ Đặc công.
Vậy nghĩa là Lục Tắc Hiên có ở đó khi video được quay.
Hơn nữa, mấy câu Lục Tắc Hiên nhờ đặc công truyền đạt lại trước khi xuất phát giúp Lục Đình Ngự hiểu ngay.
Con trai ông đã điều tra được bí mật của tổ chức hắc ám, thậm chí cứu được anh trai về, cần ông tới tiếp ứng.
Lục Đình Ngự bí mật hành động, chỉ nói cho vài vị tướng quân cốt cán trong quân đoàn rằng một khi ông gặp chuyện, phải lập tức để Lục Tắc Hiên tiếp nhận vị trí Quân đoàn trưởng.
***
Ngày 3 tháng 6 năm thiên văn thứ 500, một tin dữ lần nữa lan khắp các trang tin tức lớn của Liên bang.
Thiếu tướng Lục Thành An của Quân đoàn Liệp Ưng bị cướp vũ trụ bắt cóc, Tướng quân Lục Đình Ngự bí mật mang tiền chuộc tới cứu viện. Không ngờ, lũ cướp vũ trụ điên kia lại bắn nổ tàu chiến của Tướng quân Lục. Tàu chiến hỏng bị hút vào lỗ sâu vũ trụ, Thiếu tướng Lục Thành An và Tướng quân Lục đều chết không thấy xác.
Ngày tin ấy được truyền về hành tinh Thủ đô, các tướng quân trong Quân đoàn Liệp Ưng cùng tới gặp Lục Tắc Hiên theo di mệnh của Lục Đình Ngự.
Nhận được tin dữ cha tử nạn, Lục Tắc Hiên đau khổ bật khóc ngay trước mặt các tiền bối.
Mắt Dụ Nhiên đỏ hoe, nhẹ nhàng ôm lấy Lục Tắc Hiên: “Sao có thể như vậy… Tắc Hiên, anh đừng đau buồn quá…”
Lục Tắc Hiên lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “Tôi nhất định phải báo thù cho cha!”
Ba ngày sau, lễ tang Tướng quân Lục được cử hành trọng thể tại hành tinh Thủ đô.
Phu nhân của ông, Tiêu Tước, tham dự lễ tang. Sắc mặt bà tái nhợt, gần như đứng không vững. Lục Tắc Hiên dìu mẹ mình, cúi gập người vái chào trước di ảnh trên mộ Lục Đình Ngự.
Kể từ giờ khắc này, Lục Tắc Hiên trở thành Quân đoàn trưởng trẻ tuổi nhất lịch sử Liên bang.