Mặc dù không thể nói mỗi tờ nhạc phổ đều hoàn mỹ cả nhưng là mười tờ bên trong, có một nửa nhạc phổ gần như là hoàn mỹ, còn mấy tờ còn lại cũng cần chỉnh sửa một chút là được, thiên tài như vậy, so với anh còn thiên tài hơn!
Hiện tại anh đã mơ hồ cảm nhận được, ngôi sao mới này, trong giới ca sĩ tương lai, tạo nên một trận cuồng phong bạo vũ.
**
Mặc gia.
Mặc Dận mới từ công ty về đến nhà, vốn định đi xem Mặc Khuynh Thành một chút, lại không ngoài ý muốn không có đẩy cửa ra.
Người nói dối
Chân thật đáng sợ
Tôi ép mình dùng lý trí trả lời
Đối với trên thế giới có vĩnh cửu
Mơ hồ thành vết đau
Tôi đối với người âm thầm quan tâm
Nhìn người hạnh phúc cũng không sao cả
Tất cả đều không sao
…
Bản nhẹ nhàng này của Mặc Khuynh Thành được Phàn Trần gọi là < Âm thầm quan tâm> , ánh trăng bên ngoài giống như rơi trên người cô, áo ngủ tơ lụa màu tím nhạt thướt tha trên thân thể mềm mại của cô, tóc dài uốn xoăn nhẹ nhàng rủ xuống trước ngực, ngón tay tinh tế thon dài, để lên trên bệ cửa.
Gió nhẹ lướt qua, thổi bay sợi tóc rũ trên trán, nhìn mê người cỡ nào.
“Xào xạc.”
Nhạc phổ bị gió thổi bay lên, Mặc Khuynh Thành nhìn theo hướng bay đi.
“Dận?”
Mặc Dận cúi người nhặt nhạc phổ lên, nhìn tên bài hát, hỏi: “Đây là ca khúc mới?”
“Vâng, hôm nay Phàn Trần sửa lời bài hát rất tốt, anh cảm thấy thế nào?”
Mặc Khuynh Thành rất tự nhiên nhận lấy nhạc phổ, không hề phát hiện ra ánh mắt của Mặc Dận trở nên u ám.
Mặc Dận bất động thanh sắc giấu ánh mắt không gợn sóng đi, “Rất hay, hôm nay em với Phàn Trần thảo luận thế nào?”
Nhắc tới cái này, trong mắt Mặc Khuynh Thành liền lóe sáng, “Dận, Phàn Trần rất lợi hại! Từ trên người anh ấy em học được rất nhiều, anh ấy không hổ là thiên tài âm nhạc! Vốn là em không nghĩ thông suốt chỗ nào, anh ấy liếc mắt một cái liền đã biết, mặc dù anh ấy bảo em không nên tự ti, nhưng mà so ra, chênh lệch thật lớn, Dận, anh nói xem, em có thể trở thành như anh ấy không?”
Vừa nói xong, âm thanh của Mặc Khuynh Thành càng nhẹ dần.
Mặc Dận phát hiện rất rõ ràng thay đổi của cô, ngón tay cốc đầu của cô.
Mặc Khuynh Thành bị đau đôi mắt nheo lại, “Mặc Dận, anh làm cái gì vậy!”
Tay Mặc Dận nhéo gò má của Mặc Khuynh Thành, nói: “Mặc Khuynh Thành, em không được trở thành người như Phàn Trần.”
Mặc Khuynh Thành trợn to cặp mắt, khiếp sợ nhìn anh, không thể tin nổi Mặc Dận vẫn cưng chiều mình như vậy, lại không hề khích lệ mình, lời thẳng thắn như vậy khiến cho lòng cô khó chịu.
Nắm quyền lên, đánh về phía Mặc Dận.
“A.”
Mặc Dận dở khóc dở cười cầm nắm đấm của cô, “Cục cưng, em đây là một lời không hợp liền ra tay sao, chiêu này học từ đâu ra?”
“An An nói, đối phó với sắc lang, sẽ dùng chiêu này!”
Sắc lang?
Mặc Dận ngây người, mình chỉ mới cốc đầu cô, sao lại biến thành sắc lang? Nhưng mà…
“Nha!”
Váy tung bay, Mặc Khuynh Thành rơi vào trong ngực Mặc Dận.
“Dận, anh làm gì vậy?”
Mặc Dận cúi đầu, môi mỏng ghé sát vào lỗ tai bên cạnh, mang theo hơi nóng đến, tai bắt đầu phiếm hồng.
Anh dùng âm thanh trầm thấp khêu gợi, nhẹ nhàng nói: “Cục cưng, ý của anh kaf, Phàn Trần chính là Phàn Trần, em không thành anh ta được.”
“Em độc nhất vô nhị, đặc biệt có sức quyến rũ, em chỉ cần đi theo suy nghĩ trong tâm, không cần cảm thấy Phàn Trần là xa xôi không thể thành, bởi vì, em là em, không ai có thể thay thế được Mặc Khuynh Thành.”
Mặc Khuynh Thành nghe được lời của Mặc Dận, cảm nhận nhịp tim của anh và cả của bản thân.
“Thình thịch, thình thịch.”
Một lần lại một lần, trật tự lại an toàn, xua tan đi cảm xúc không xác định cuối cùng.
Khung cảnh cứ yên lặng như vậy, Mặc Dận ôm cô, hai tai cô đặt trên thắt lưng vững chắc của anh, mang theo tiết tấu làm bản thân an tâm, ngủ.
Sáng sớm, ánh mặt trời tỏa đầy khắp nơi, làm dịu hoa cỏ. Xuyên qua rèm cửa sổ, chiếu lên trên hai người đang ôm nhau ngủ trên giường, yên tĩnh mà lại tốt đẹp.
“Oa.”
Mặc Khuynh Thành mơ mang dụi mắt, vòng ôm ấm áp trong ngực làm cho cô không bỏ ra được, không đúng…
Cô mở to đôi mắt, nhìn lồng ngực gần trong gang tấc, đây, chuyện gỉ đang xảy ra đây!
Cánh tay cường tráng vòng ở ngang hông, trên đỉnh đầu là tiếng hít thở đều đều, hai tay dán chặt lồng ngực, từng chút từng chút hiện lên, mình ngủ quên!
Mặc Khuynh Thành cố nén suy nghĩ muốn đẩy Mặc Dận ra, lặng lẽ lui về phía sau, nhưng giống như có cảm giác, ôm chặt cô theo bản năng hơn.
Mặc Khuynh Thành khóc không ra nước mắt, không có cách nào tránh thoát được, chẳng lẽ phải đợi Mặc Dận tỉnh lại sao?
Suy nghĩ vừa mới xuất hiện liền bị phủ quyết, nếu là đợi anh tỉnh lại, chẳng lẽ muốn bốn mắt nhìn nhau, sau đó lại nói chuyện tối qua sao?
Nói chuyện?
Không đúng!
Tối hôm qua xảy ra chuyện gì?
Mặc Khuynh Thành cẩn thận nghĩ lại, mình bị Mặc Dận ôm lấy, sau đó nghe tiếng tim đập, ngủ thiếp đi…
Oh, no!
Bình thường không có phát hiện mình ngủ dễ dàng như vậy, như này không khoa học!
Khẽ ngẩng đầu, nhìn Mặc Dận đang ngủ say, không khỏi than thầm một tiếng, da thật đẹp!
Khoảng cách gần như vậy, gương mặt tuấn tú sắc sảo, da trắng vô cùng mịn màng, không có lỗ chân lông, dưới lông mày, lông mi thon dài nồng đậm chặn lại cặp mắt ngăm đen, môi mỏng như hoa anh đào trắng mịn, giống như một đóa anh túc, mời mọc cô đến hái.
Mặc Khuynh Thành nghĩ như vậy, cũng làm như vậy, hai môi chạm nhau, mang theo mùi hương nhàn nhạt, tiến lên mũi.
Đột nhiên, Mặc Khuynh Thành cảm giác môi khẽ mở ra, vừa muốn rời đi, lại bị một bàn tay ngăn cản lại.
“Ưm!”
Mặc Khuynh Thành mở to mắt, nhìn Mặc Dận đè mình ở phía dưới, ánh mắt ngăm đen, trở nên thâm thúy, giống như vực sâu, lôi kéo cô tiến vào không thoát ra được.
Mặc Dận không nghĩ vừa mới tỉnh lại liền cho anh một niềm vui lớn như vậy, nhiệt độ trên môi, không có động tác của anh.
Bốn mắt nhìn nhau, cho đến như người dưới mặt lộ vẻ bất mãn, mới tiếc nuối buông ra.
“Mặc Dận, anh anh anh!”
Mặc Dận buồn cười nhìn Mặc Khuynh Thành nổi nóng, cũng không biết nói gì, liền nói: “Cục cưng, anh làm sao?”
“Anh, anh vô sỉ!” Mặc Khuynh Thành im nửa ngày mới nói ra được mấy chữ này, không có biện pháp, ai bảo cô không cưỡng được trước cái đẹp đây.
“Cục cưng, em xem, hàm răng của anh cũng không thiếu.” Mặc Dận còn đặc biệt há miệng, lộ ra hàm răng trắng như tuyết.
Mặc Khuynh Thành buồn bực lên không được xuống không xong, đuối lý cô dứt khoát trực tiếp không nói lời nào.
Mặc Dận nhìn cô quay mặt đi, làm bộ vô tội, “Cục cưng, tại sao em không nói chuyện, không phải vừa nãy rất nhiệt tình sao.”
“Ai nhiệt tình!”
A a a a, Mặc Khuynh Thành điên cuồng muốn rút tay ra đánh cho một cái, nói anh không chịu nổi hấp dẫn, ai kêu miệng tiện, đánh chết anh, đánh chết anh!
Mặc Dận đem vẻ mặt của Mặc Khuynh Thành đập vào trong mắt, thầm cười một tiếng, cục cưng của mình đáng yêu cỡ nào.
Không sai, trên mặt lại không thể hiện ra, làm như đáng tiếc nói: “Cục cưng, em muốn chào buổi sáng anh, cũng phải chờ anh tỉnh lại đã, cho nên lúc anh ngủ say, nếu không phải là anh sắp tỉnh lại, có phải em sẽ trốn thoát.”
Mặc Khuynh Thành không nghĩ tới Mặc Dận sẽ nói thẳng ra như vậy, chỉ là…
Mặt cô tỏ vẻ “Ai không cho anh tỉnh”, “Dận, anh nói muốn hôn chào buổi sáng anh, huống chi, em còn chưa có hỏi anh, sao lại ngủ trên giường em?”
Mặc Dận hô to oan uổng, “Cục cưng, cũng không trách anh, cũng không biết là người nào ngủ thiếp đi còn lôi kéo quần áo của anh, đáng thương cho quần áo của anh, bị nắm đến nhăn nhúm luôn.”
Mặc Khuynh Thành thấy góc áo của anh, nhất thời chột dạ không dứt, đúng, thủ phạm chính là mình, lý do gì cũng không tìm được!
“Mặc Dận.”
Mặc Dận nghe cô không mang theo chút tình cảm nào, chẳng biết tại sao, trong lòng dâng lên một nỗi bất an.
“Hử, cục cưng, a…”
“Phanh.”
Mặc Khuynh Thành ngồi dậy, nhìn Mặc Dận bị mình một cước đá xuống giường, đắc ý cười, “Đáng cười.”