“Dịch Hưng.” Văn Tư Tư ôn nhu hô một tiếng, nhìn hắn, trong mắt rưng rưng đau khổ như cầu xin.
“Được.”
“Bạn học Văn cũng nói không so đo, vậy việc này liền dừng lại ở đây, sau này không được tái phạm.”
“Dạ.”
Rời khỏi văn phòng, Lê An An trực tiếp “Hừ” một tiếng, kéo Mặc Khuynh Thành đi về phía sân thể dục.
“An An, cậu cần đi bệnh viện.” Mặc Khuynh Thành cương quyết kéo Lê An An lại.
“Khuynh Thành, mình không cần đi bệnh viện.”
“An An, cậu nghe mình, đến bệnh viện trước, những chuyện khác nói sau.” Mặc Khuynh Thành không biết vì sao trong camera lại không có gì, nói Văn Tư Tư có vận khí tốt? Cô tuyệt đối không tin, nhưng mà lúc này, quan trọng nhất vẫn là Lê An An, còn rốt cuộc ai là người ở sau lưng giúp Văn Tư Tư, một ngày nào đó cô sẽ tra được.
“Khuynh Thành, mình thật sự không có việc gì, chỉ là mình không cam lòng, một ngày nào đó, mình muốn đánh lại đám Dịch Hưng kia!” Lê An An hung tợn giơ nắm tay, khua đi khua lại, giống như Dịch Hưng đang ở trước mặt.
“Mình hiểu, cho dù cậu không nói, mình cũng sẽ không để cậu bị bắt nạt.”
“Khuynh Thành, cậu thật tốt.” Lê An An kích động nhào vào lòng Mặc Khuynh Thành, hôm nay vui vẻ nhất chính là trong lòng Mặc Khuynh Thành, cô quan trọng hơn Văn Tư Tư!
“Hí.”
“Cho cậu lộn xộn, đụng tới miệng vết thương.” Mặc Khuynh Thành còn ngại không đủ, đưa tay chọc chỗ bị bầm tím trên mặt Lê An An.
“A a a a, đau chết mình rồi, Khuynh Thành không có việc gì làm, muốn mưu sát chồng sao!” Lê An An khoa trương bưng mặt, kêu to.
Chồng? Mặc Khuynh Thành đổ mồ hôi, sau đó khẽ nhếch lông mày, trong mắt lộ ra tà khí. “Nàng dâu nhỏ, nàng nói gia là cái gì?”
Lê An An mạnh mẽ nuốt nước miếng, có chút thẹn thùng cúi đầu. “Tướng công, tướng công thật hư.”
Nói xong, còn khẽ đấm vào ngực Mặc Khuynh Thành.
Mặc Khuynh Thành ôm eo Lê An An, gãi gãi cằm cô ấy. “Bảo bối, thích chiếm tiện nghi của gia không?”
“Ừm.” Lê An An lộ vẻ si mê, trong mắt ngượng ngùng.
“Vậy ngoan ngoãn đi bệnh viện cho mình.”
Buông hai tay ra, Mặc Khuynh Thành phủi quần áo không có tro bụi. “Đi thôi.”
Lê An An sững sờ tại chỗ, chỗ dưới cằm được vuốt ve còn nhắc nhở cô, tất cả những thứ này đều là sự thật, cô bị lừa!
**
Bệnh viên nhân dân đứng đầu đế đô.
“Ai u, cậu nhẹ chút!” Mặc Khuynh Thành bất đắc dĩ nhìn Lê An An, còn chưa có chạm vào đã kêu như vậy, chốc nữa phải làm sao?
“Câm miệng.”
Lê An An lập tức khép miệng lại, hai mắt vốn đã to lại càng mở lớn, nước mắt lưng tròng, lại không rơi xuống.
“Để cháu làm.” Mặc Khuynh Thành không biết rốt cuộc hôm nay đã than bao nhiêu lần, bất đắc dĩ lấy bông băng, thấm cồn i-ốt, cẩn thận lau miệng vết thương của Lê An An.
Ba mươi phút sau, Mặc Khuynh Thành ném bông băng xuống, tùy ý lau mồ hôi trên mặt, trong lòng than thở, việc này còn mệt hơn cả đối phó với Văn Tư Tư.
“Vết thương của cô bé đều là ở ngoài da, sau khi trở về dùng dầu hoa hồng xoa, sau vài ngày là tốt rồi.” Xem bệnh cho Lê An An là một vị bác sĩ có mái tóc hoa râm.
“Nhưng về sau cũng không nên đánh nhau, có chuyện gì, phải nên dùng trí, đánh nhau là hành vi của lưu manh.”
“Bác sĩ, chúng cháu đã biết.” Mặc Khuynh Thành cảm thấy bác sĩ này nói không sai, dùng trí mới là bản lĩnh.
Rời khỏi bệnh viện, Lê An An lại như bình thường, kéo tay Mặc Khuynh Thành. “Khuynh Thành, mình mang cậu tới một chỗ, tuyệt đối là chỗ tốt!