“Tôi không quay về nhà đâu” Anna lắc đầu, tính cách nóng nảy trời sinh.
“Không quay về nhà?” Lông mày Trương Thác khẽ nhếch: “Cô thử nói một câu cô không trở về nhà cô cho tôi nghe thử xem?”
Anna giống như động vật nhỏ bị hoảng sợ, trên mặt lộ ra thần sắc sợ hãi, nhưng cô ta vẫn lắc đầu: “Tôi không quay về nhà, tôi muốn đi cùng anh”
Trương Thác cười một cái và hỏi: “Tôi nói rồi cô đi chỉ là thêm trói buộc, cô nói cho tôi biết tại sao tôi phải đem một thứ trói buộc mình theo?”
Triệu Chính Khải ở một bên nhìn đấm ngực dừng chân, đây chính là công chúa Anna đó, không biết có bao nhiêu người đàn ông trên thế giới ái mộ công chúa, nhưng cố tình thăng nhóc này lại hận không thể lập tức ép buộc công chúa nhà người ta rời đi! Quả nhiên, phụ nữ đều thích loại người tệ bạc này!
Vẻ mặt công chúa Anna sợ hãi, nhưng trong miệng vẫn nói như cũ: “Dù sao tôi cũng mặc kệ, tôi muốn đi, tôi không quay về nhà”
“Ngoan cố cãi lại?” Trương Thác bước qua bên đó, nắm lấy cổ áo phía sau của Anna: “Tôi cảnh cáo cô một lần cuối cùng, trước khi tôi nổi nóng, cô ngoan ngoãn về nhà cho tôi, đừng gây thêm phiền phức cho tôi, nghe hiểu không?”
Thái độ Trương Thác đối xử với công chúa Anna, khiến cho đám người Cửu Cục mở to mắt nhìn.
“Bốp!”
Đúng lúc này vang lên một tiếng động lớn, cửa phòng của khách sạn mà đám người Cửu Cục ở bị người ta dùng một chân đá văng, sau đó nhìn thấy binh lính vác súng trên vai, đạn lên nòng từ bên ngoài vọt vào, vũ khí trong tay bọn họ nhắm đến đám người Cửu Cục, trên người mỗi người đều mang huy hiệu hoàng gia nước Cổ Hi.
Một người đàn ông trung niên có bộ dáng râu xồm là đội trưởng cầm vũ khí trong tay nhắm ngay Trương Thác rồi quát to: “Thả công chúa điện hạ rat”
“Thật tốt” Trương Thác cười một cái, nói với công chúa Anna trong tay: “Nhìn dáng vẻ này lần này cô không muốn quay về cũng phải quay về”
Công chúa Anna mím môi, bộ dáng ấm ức.
“Tôi nói anh mau thả công chúa điện hạ ra!” Người đàn ông trung niên mang vũ khí lại lần nữa quát về phía Trương Thác.