Ma Y cười nói: “Chính vì nguyên nhân này nên tâm lý của họ rất dễ dàng bị kích thích. Nếu nhìn họ bằng ánh mắt khác thường thì họ chắc chắn sẽ cho rằng cậu đang châm chọc tín ngưỡng của họ, sẽ rút đao nhằm vào cậu. Họ ruồng bỏ đại đa số dục vọng, đuổi theo bước chân của Amaterasu, dồn hết tinh lực vào việc tăng cường thực lực, cho nên thực lực của họ đều rất mạnh. Ý tôi không phải là một người mạnh, mà tổng thể họ đều rất mạnh. Cho nên cậu không cần cố ý quan tâm tới người của bộ này, nhưng tốt nhất là đừng dây vào họ”
“Đã hiểu” Trương Thác gật đầu, ghi nhớ kỹ lời nói của Ma Y. Những gì Ma Y nói với anh đều là kinh nghiệm xương máu, Trương Thác không cho răng mình có thể mạnh đến mức làm lơ tất cả các thế lực.
“Đi thôi” Ma Y võ vai Trương Thác: “Hai ta đi dựng nhà tranh. Đảo Bồng Lai này dù gì cũng nổi tiếng trong thần thoại Đông Hòa, đa số mọi người cả đời cũng không thể tới một lần.
Lần đầu tiên cậu tới dây thì nên nhìn ngắm chung quanh đi.
Mặc dù tôi đã ngắm mấy lần rồi mà vẫn không thấy gì đặc biệt, nhưng nơi đã tồn tại truyền thuyết thì chắc chắn phải có thứ gì đói”
Đêm dài, mặt trăng in bóng trên mặt biển.
Trần Thiên Hào ngồi trên ngọn cây. Vâng trăng tròn như sắp hòa thành một thể với mặt biển, cứ như chỉ cần vươn tay sẽ chạm tới.
Tổng bộ của Cửu Cục ở thủ đô nằm ở căn cứ bí mật dưới lòng đất này, có một đạo trường tràn ngập phong cách của Đạo gia. Ở nơi đây có đạo đồng cầm phất trần điểm nhang, sâu bên trong đàn tràng đang cúng Tam Thanh. Bên dưới Tam Thanh là bảy tấm bồ đoàn, bảy người đang ngồi khoanh chân trên bồ đoàn.
“Sư phụ, có thư gửi tới” Một người đàn ông trung niên mặc đạo bào bước tới, đặt một lá thư dài xuống đất.
Thiên Xu ngồi đằng trước phất tay. Sau khi người đàn ông trung niên rời đi, Thiên Xu nhẹ nhàng vung tay lên, lá thư dài trên mặt đất bay lên cao, rơi vào trong tay Thiên Xu.
Khi đã luyện khí tới cảnh giới nhất định thì thủ đoạn cách không thủ vật cao siêu trong mắt người thường đã trở nên vô cùng đơn giản.
Thiên Xu mở lá thư nhìn lướt qua, sau đó hừ lạnh một tiếng. Thiên Toàn mở mắt ra: “Sư huynh, có tin tức của tên nghiệt súc kia hả?”
Thiên Xu gật đầu, khép lá thư lại, thản nhiên nói: “Đảo Bồng Lai phương đông, Hội Thần Ẩn đông phương”