“Xem bộ dạng, có vẻ như người của Andre vẫn luôn theo dõi tôi nhỉ” Trương Thác cười cười.
Thành viên Hội Thần Ẩn tìm đến Trương Thác kia bình thản nói: “Hội Thần Ẩn chúng tôi có mặt ở khắp mọi nơi”
Hội Thần Ẩn có mặt ở khắp mọi nơi?
Trương Thác nghe xong lời này, chỉ cười mà không lên tiếng, anh và Ma Y không hề rời khỏi sân bay, mà là được người ta mang lên một chiếc máy bay cỡ nhỏ khác.
Chiếc máy bay cỡ nhỏ này nhiều nhất chỉ chở được mười lăm người, không gian trong khoang máy bay hoàn toàn bị phong kín, vốn dĩ không nhìn thấy cảnh vật bên ngoài, hiển nhiên là người của Hội Thần Ẩn không muốn cho Trương Thác biết được cách vào bên trong Hội Thần Ẩn.
Sau khi quét mắt một vòng quanh không gian bên trong máy bay, Trương Thác nhìn Ma Y bên cạnh, nói: “Mọi lân đều như thế này à?”
Ma Y nhún vai, không có lên tiếng.
Trương Thác cũng có được đáp án, cười khẽ một tiếng, nói: “Xem bộ dạng này, có vẻ cao tầng của Hội Thần Ẩn cũng không phải là thủ đoạn cao siêu gì”
Ma Y bước vào trong khoang máy bay, lên tiếng nói: “Đây là chuyện không thể làm khác được, thành viên Hội Thần Ẩn quá hỗn tạp, tiêu chuẩn thu nhận người ở mức cao thủ Ngự Khí trở lên và không có tổ chức, đồng thời cũng không điều tra thân phận quá kĩ, vì vậy bên trong và bên ngoài Hội Thần Ẩn tựa như hai giai tầng khác nhau, ngay cả thành viên Hội Thần Ẩn trở về nội bộ, cũng đều là một quy trình như vậy, chỉ biết tổng bộ Hội Thần Ẩn đại khái là ở đâu đó trong khe núi cấm, nhưng cậu cũng biết đấy, khe núi cấm địa thật sự quá rộng lớn: Trương Thác gật đầu, không nói gì.
Đợi hai người đã yên vị trên máy bay, cửa máy bay đóng lại, chỉ thấy một cảm giác mất trọng lượng ập đến, chiếc máy bay cỡ nhỏ cất cánh bay lên không trung.
Trương Thác ngồi trên ghế salon bọc da trong khoang máy bay rộng rãi, nhắm mắt dưỡng thần, thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Sau mấy tiếng, Trương Thác cảm thấy thân máy bay chấn động một chút, tiếp đó nghe thấy âm thanh ma sát của bánh xe với mặt đất, anh biết, mình đến nơi rồi.
Cầm lấy điện thoại nhìn thoáng qua, từ lúc lên máy bay đến giờ, đã tám tiếng đồng hồ trôi qua, lúc cửa cabin mở ra, bầu trời bên ngoài đã là một màn đen kịt.
Phương thức phi hành thế này không giống với hành trình bình thường, Trương Thác không cách nào phân biệt được lộ tuyến của máy bay, cho dù là phỏng đoán địa điểm đại khái thông qua phương hướng của mặt trăng hay mặt trời, dựa vào thời gian chuyến bay cũng là rất khó, ai mà biết được máy bay có lòng vòng trên không mấy tiếng đồng hồ không chứ?