Trương Thác thở hổn hển, hai mắt không ngừng quan sát chung quanh.
*Wị Lai, đưa thuốc an thần cho tôi!” Bạch Trình duỗi tay ra phía sau, Vị Lai thuận thế lấy ra một ống tiêm, để vào tay Bạch Trình.
Bạch Trình cũng không thèm nhìn lấy một cái, cầm ống tiêm đâm vào cổ Trương Thác.
Mặc dù Bạch Trình đã dùng hết tất cả sức lực mới có thể đâm được đầu kim tiêm vào trong da thịt Trương Thác.
Những gậy gộc bình thường trước đó vốn không thể tạo ra bất kỳ thương tổn nào cho Trương Thác, thậm chí ngay cả cảm giác đau đớn cũng chẳng có dù chỉ một chút.
Dưới tác dụng thuốc an thần của Vị Lai, hô hấp của Trương Thác dần bình thường trở lại, đôi mắt đỏ ngầu kia của anh cũng dần dần khôi phục vẻ bình thường.
Nhìn thấy một màn này, Bạch Trình nhẹ nhàng thở ra. Anh †a không trông mong thuốc an thần này có thể khiến Trương Thác như thế nào, chỉ cần giảm bớt được sự nóng nảy trong người Trương Thác là tốt rồi.
Trương Thác lắc lắc đầu, nhìn thấy đám người Bạch Trình ở trước mặt, ánh mắt lộ ra sự khó hiểu: “Sao mấy người lại ở đây?”
Một câu hỏi đơn giản này của Trương Thác cũng khiến đám người Bạch Trình kinh ngạc.
“Bọn tôi?”
Bạch Trình quay đầu nhìn đám người Vị Lai. Vị Lai không nói gì, nhẹ lắc đầu với Bạch Trình.
“Anh cả uống rượu cũng chẳng rủ bọn em. Nào nào, chúng †a cùng uống đi” Hải Thần bước đến, ôm bả vai Trương Thác đi sang bên kia.
Những người còn lại nhìn bóng lưng Trương Thác, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng. lúc nãy đám người bọn họ xuất hiện quang minh chính đại như thế, sao anh cả lại không phát hiện ra?
Lại nói Trương Thác mạnh mẽ đến mức này, cho dù đang trong lúc chiến đấu kịch liệt có một, hai người tiếp cận thì cũng có thể phát hiện đầu tiên.
Nhưng tình huống như vừa rồi, nhiều người cùng xuất hiện như thế mà mãi sau Trương Thác mới phát hiện ra? Đối với loại cao thủ như Trương Thác mà nói, chuyện này hoàn toàn không có khả năng.
Bạch Trình nhìn về phía Vị Lai, lên tiếng nói: “Vị Lai, cậu nói thật cho tôi biết đi, lúc trước ở trong phòng thí nghiệm trên đảo rốt cuộc có kiểm tra ra cái gì cho anh cả không?”
Vị Lai theo bản năng nghĩ tới luồng khí xoáy màu đỏ trong bụng Trương Thác, cô ta há miệng thở dốc rồi lại lắc lắc đầu, không nói tiếng nào.
“Đi thôi” Vị Lai thở dài bất đắc dĩ, sau đó nhìn về phía Ferreth: “Bây giờ người đó đang ở Thành Đô à? Mau tìm anh ta tới xem cho anh cả.”