Khi tiếng la của Khâu Phong dừng lại, tất cả mọi người đều mở mắt ra, và khi họ nhìn thấy chỉ có năm quả bom hẹn giờ là vẫn đang đếm ngược thì tất thảy đều lộ ra vẻ vô cùng kinh ngạc.
Cậu, cậu thực sự biết phá bom sao?” Tiết Ngạn Quân đưa mắt nhìn chằm chằm vào Trương Thác.
“Việc này khó thế à?” Trương Thác vừa nói vừa nhìn với vẻ khinh bỉ, sau đó lại cầm lấy một sợi dây dẫn khác, rồi dùng lực kéo thật mạnh.
Lần này, mặc dù mọi người vẫn còn rất hãi hùng khiếp vía, nhưng đã không còn nhắm mắt lại nữa mà thay vào đó là nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ hẹn giờ nổ bom ở bên cạnh.
Khi họ nhìn thấy sợi dây dẫn ở trên tay Trương Thác đã bị giật đứt, và lại có thêm một bộ chiếc đồng hồ hẹn giờ được tất đi, thì ai nấy đều vô cùng ngạc nhiên đến mức mồm chữ a mắt chữ o.
Mặc dù họ đều không hiểu gì về bom hẹn giờ cả, nhưng ít nhiều gì cũng đã từng nhìn thấy nó trên tivi rồi. Lúc mà các chuyên gia gỡ bom mìn đối mặt với bom hẹn giờ, tất cả chuyên gia đều có vẻ như đang liện với một kẻ thù vô cùng đáng gờm và nguy hiểm. Thế nhưng người này bây giờ lại dường như là đang chơi đùa với bom hẹn giờ vậy, chỉ cần dùng một tay nhẹ nhàng giật đứt dây dẫn là một quả bom hẹn giờ liền bị phá gỡ xong, thật sự rất đơn giản.
Liệu bom có thể sẽ bị phá hủy chỉ bằng một cách đơn giản như thế không?
Mọi người đều đang chăm chú quan sát từng hành động của Trương Thác, ai nấy cũng đều có chung một cảm nhận, chẳng lẽ những gì họ nhìn thấy trên màn ảnh nhỏ đều là giả dối sao?
Nhìn thấy Trương Thác có thể tháo gỡ được ba quả bom một cách rất dễ dàng, khuôn mặt của hai người Tiết Ngạn Quân và Khâu Phong đều ngập tràn phấn khởi.
Cơ thể của Khâu Phong vẫn còn đang run rẩy, chỉ có điều lần này không phải là vì sợ hãi, mà là run rẩy vì phấn khích.
Khi những kẻ bắt cóc đó cài chỗ bom này lên người ông, làm cho Khâu Phong gần như là đã hoàn toàn tuyệt vọng. Ông †a chỉ vừa mới kịp nhìn thấy cuộc sống tốt đẹp của mình ở ngay trước mắt, số tiền lấy được từ nhà họ Lâm, ông ta còn chưa kịp đi tận hưởng thì ông ta làm sao có thể cam tâm tình nguyện đón nhận cái chết chứ. Bây giờ, nhìn thấy có người có thể cứu được mình thì ông ta làm sao mà không thể không phấn khích được chứ?
Đụng đến việc liên quan trực tiếp đến tính mạng của bản thân, ngay cả Khâu Phong, mấy tiếng trước còn buông lời hung hãn đối với Trương Thác và Lâm Ngữ Lam, bây giờ thì lại thay đổi hoàn toàn, trở nên vô cùng khách sáo.
“Cậu Trương, đã làm phiền anh rồi!” Khâu Phong nhanh chóng niềm nở bày tỏ ý xin lỗi đối với Trương Thác.
“Không có gì, chẳng qua chỉ là tiện tay kéo đứt một vài sợi dây mà thôi, không hề phiên hà gì cả” Trương Thác không hề để tâm, liên tục xua xua tay, trong lúc nói, anh lại giật đứt hai sợi dây dẫn khác, trong nháy mắt, bảy quả bom hẹn giờ đang đếm ngược chỉ còn lại hai quả là vãn đang hoạt động.
Một loại cảnh tượng như này giúp cho mọi người có mặt ở hiện trường đã có thể hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt của Tiết Ngạn Quân cuối cùng cũng đã có thể nở một nụ cười.