Đội trưởng tuần tra Minh nghe thấy những lời này liền vung tay lên, một cảnh sát tuần tra nhanh chóng bước tới và đi thương lượng với đối phương.
Đúng vào lúc này lại có một cảnh sát tuần tra bước tới và dẫn theo một người thanh niên có vẻ ngoài bình thường đi vào rồi mở miệng nói: “Đội trưởng Minh, cậu ta nói rằng cậu ta có thể đi vào nhà máy”
“Có thể đi vào nhà máy sao?” Đội trưởng tuần tra Minh nhìn về phía người thanh niên này với vẻ mặt mừng rỡ và nói: “Cậu thật sự có thể đi vào ư?”
“Có thể” Người thanh niên kia gật đầu: “Khi nãy tôi đi ra từ bên trong đó mà, trong nhà máy bọn họ tính cả hai người bị bắt thì tổng có chín mươi người, tôi nhìn thấy rất rõ ràng”
“Cậu nhìn thấy hết ư?”
“Dĩ nhiên, tôi nhìn thấy một cách rõ ràng” Người thanh niên kia gật đầu và nói một cách vô cùng chắc chắn: “Hơn nữa những người bắt cóc kia trông có vẻ hơi dữ tợn nhưng mà thật ra ý thức cảnh giác của bọn họ không hề mạnh một chút nào, bọn họ vốn dĩ không hề biết rằng ở trong nhà máy này có một đường ống ngầm dẫn đến bên trên nhà máy, chỉ cần tìm người đi vào từ trong ống dẫn này thì có thể cứu được người ở bên trong một cách dễ dàng rồi, các anh hãy xem này”
Người thanh niên kia vừa nói vừa lấy điện thoại từ trong túi ra, trong điện thoại có một đoạn ghi hình, trong đoạn ghi hình chính là những gì mà người thanh niên này quay được từ góc nhìn của mình, mọi người có thể thấy một cách rõ ràng có một ống dẫn ở góc nhìn của người thanh niên và bên dưới ống dẫn kia chính là hai người Khâu Phong và Mai Tâm Nguyệt, Khâu Phong và Mai Tâm Nguyệt vẫn chưa bị trói lại, nếu như người thanh niên này chịu làm liều một phen thì lúc đó đã có thể bảo Mai Tâm Nguyệt và Khâu Phong đi theo cậu ấy và cùng nhau rời khỏi từ đường ống rồi.
“Tốt! Tốt quá rồi!” Tiết Ngạn Quân võ tay nói: “Người anh em, cậu có thể dẫn đường cho các cảnh sát tuần tra đi cứu người giúp chúng tôi không.”
“Không được” Người thanh niên nghe thấy những lời này liền không hề nghĩ ngợi mà từ chối.
Sự từ chối dứt khoát của người thanh niên này đã khiến cho Tiết Ngạn Quân không kịp phản ứng trở lại: “Vì…Vì sao?”
“Tôi đang làm việc mà, ông chủ của chúng tôi cử tôi đi bảo vệ một người nên tôi phải mau chóng đến đó” Người thanh niên kia nói.
“Bảo vệ một người ư? Cậu là người của công ty an ninh à?
Ông chủ của các cậu là ai, tôi muốn nói chuyện với người đó!”
Tiết Ngạn Quân vội vàng nói.
“Đây chính là ông chủ của chúng tôi”Người thanh niên vươn tay ra và chỉ vào Trương Thác.