Trương Thác mở cửa một căn phòng, đi vào, thấy đám Tề Thiên vẫn còn đứng sững sờ trước cửa, lớn tiếng nói: “Đều ngốc hết rồi sao, đi vào dọn đồ cho tôi”
Tê Thiên nhất thời hiểu ý Trương Thác, kéo theo mấy người còn lại vào phòng.
Căn phòng này có kích thước không khác khách sạn bình thường là bao, một phòng rộng khoảng mười tám mét vuông, có một nhà vệ sinh và một cái giường.
Vừa vào cửa, Trần Minh Quang liền mở miệng: “Anh…”
“Câm miệng!” Trương Thác lớn tiếng quát: “Đến lượt cậu nói chuyện với tôi sao?”
Sắc mặt Trần Minh Quang đỏ bừng, cho dù đi đến Lưỡi Đao, cậu ta cũng chưa từng bị ai răn dạy như vậy.
Trương Thác phớt lờ vẻ mặt của Trần Minh Quang, lấy di động ra, mở một bản nhạc, vặn âm lượng đến mức to nhất rồi ném lên bàn, tiếng nhạc vang vọng khắp căn phòng.
Trương Thác làm xong tất cả mới hạ giọng nói: “Trong mỗi căn phòng đều có dụng cụ nghe trộm, nhất định phải chú ý, nên nói cái gì, không nên nói cái gì, nghĩ kỹ rồi hãng mở miệng nói.”
Trần Minh Quang còn đang muốn lớn tiếng tranh luận với Trương Thác, vừa nghe cậu này vội vàng che miệng lại.
Đám người Trình Hoài Thấm còn đang rất lo sợ, bọn họ rất thiếu kinh nghiệm, đương nhiên không hề nghĩ rằng trong phòng còn có dụng cụ nghe trộm. Nếu không nhờ Trương Thác nhắc nhở, nếu anh cứ vậy đuổi bọn họ về phòng, chỉ sợ không đến vài phút toàn bộ đều lộ tẩy.
Trương Thác thấp giọng nói: “Bây giờ mọi người có vấn đề gì thì nắm chắc thời gian hỏi luôn đi, sau đó mỗi người quay về phòng tự nghỉ ngơi một chút, chỉ sợ đêm nay sẽ có người đến tìm chúng ta”
“Tìm chúng ta làm gì?” Thanh niên Viên Suất khó hiểu lên tiếng hỏi, suốt dọc đường Viên Suất này chẳng nói câu nào, quả thực không có cảm giác tồn tại, nhưng có thể thấy được, tính cách của cậu ta trầm ổn hơn Trần Minh Quang nhiều.
“Hôm nay chúng ta vào thành, đầu tiên là đánh vệ binh, vừa nãy Trần Minh Quang đã bị người ta nghỉ ngờ nên chắc chắn sẽ có người đến kiểm tra thân phận của chúng ta. Cũng may họ không chạm được ngọn nguồn của chúng ta nên không dám tùy tiện ra tay. Nếu họ biết chúng ta chỉ có tám người thì đoán chừng vừa nãy chúng ta đã bị mang đi rồi”
Trương Thác đáp, sau đó liếc nhìn Trần Minh Quang: “Trước khi vào thành, tôi đã nói với các cậu rất rõ ràng rồi, dù có gặp chuyện gì cũng không thể tỏ ra khác thường, hôm nay thiếu chút nữa cậu đã hại chết tất cả mọi người rồi”