Một người có thể khiến Dụ Nguyên Phong chọn làm Thái tử gia lại cung cung kính kính như vậy, anh ta rốt cuộc có thân phận gì?
Những người vừa rồi mới buông ra những lời châm chọc Trương Thác, lúc này vẻ mặt đặc biệt đặc sắc, tự mình vì muốn lấy lòng một nhân vật lớn, lại đắc tội với một người khác thân phận cao quý hơn?
Người mà Thượng Phát phải dùng ‘ngài’ để xưng hô, rốt cuộc là loại nhân vật gì chứ!
Một số người, thậm chí không dám suy nghĩ.
Hai người Dương Hải Phong và Thiện Trang, đại diện trong đó, ở chỗ này, chỉ có hai người bọn họ và Trương Thác mâu thuẫn sâu sắc nhát, kết quả hai người bọn họ phát hiện bây giờ, từ đầu đến giờ, mình hình như đánh giá quá thấp người họ Trương này rồi!
Trong lòng của Dương Hải Phong và Thiện Trang, ít nhiều cũng có chút hoảng loạn.
Trong đôi mắt long lanh của Mễ Lan, thần sắc khác thường, cô một lần nữa quan sát Trương Thác.
“Được rồi, cậu xuống đi.” Trương Thác vẫy vẫy tay về phía Thượng Phát.
Thượng Phát liên tục gật đầu, từ trên lôi đài đi xuống, nếu nhìn kỹ Thượng Phát, sẽ phát hiện, trong ánh mắt khi nhìn Trương Thác của cậu ấy, tràn ngập sự kính nể và một loại khao khát.
Bước lên lôi đài, Trương Thác nhìn về phía cậu thanh niên đó, thanh niên cũng nhìn về phía Trương Thác.
Trương Thác quan sát được, ở giữa cổ thanh niên, treo một viên ngọc bội, trên đó có khắc một chữ thần’, hình dạng ngọc bội, là một cái đầu hổ, điêu khắc sống động như thật.
Trên mặt cậu thanh niên đầy vẻ cao ngạo, cậu ta nhìn chằm chằm Trương Thác: “Cậu nhóc, kỳ thực tôi đã sớm khó chịu khi nhìn cậu, hôm nay cậu tự mình tới tìm cái chết, vậy tôi sẽ thành toàn cho cậu.”
“Trùng hợp quá.” Trương Thác mỉm cười: “Tôi cũng đã sớm khó chịu khi nhìn thấy cậu rồi.”
Thượng Phát đứng dưới lôi đài, vẻ mặt hưng phấn nhìn lên lôi đài, đây chính là Hành Giả đại nhân ra tay, ngày thường nào có cơ hội nhìn thấy!
Trương Thác nhìn xuống đài, hướng về phía Thượng Phát nói: “Nhìn kỹ nhé, học hỏi nhiều hơn, có một số thứ, tôi chỉ làm một lần, có thể học được bao nhiêu, thì phải xem sự tạo hóa của chính cậu rồi.”
Thượng Phát liên tục gật đầu.
“Cậu nhóc, cậu thật ngông cuồng!” Cậu thanh niên nhìn chằm chằm Trương Thác: “Nhưng tôi muốn nói cho cậu biết, sự ngông cuồng của cậu, ở trước mặt tôi, không đáng để nhắc tới.”